Lương Ly về đến nhà, mẹ Thẩm đi đánh mạt chược, Trương Ái Ngọc đang xem tivi, trên bàn còn để phần cơm, vẫn còn ấm. Cô gắp đầy thức ăn vào bát, ngồi xuống cạnh mợ, trên màn hình đang chiếu tập cuối bộ phim truyền hình Singapore Chim trời chung số phận.
Lương Ly nói: “Ngoại bảo đây là bi kịch, không cho xem, mợ mà khóc thì hại mắt đó!” Cô định đổi kênh thì Trương Ái Ngọc vội vàng cầu xin: “Mợ đã xem suốt ba mươi chín tập rồi, giờ mà không xem tập cuối thì chết mợ mất. Yên tâm, mợ chuẩn bị tâm lý đầy đủ rồi, có khóc nữa cũng không tính là người.”
Lương Ly đành để mặc, ngồi xem ké một lát rồi dọn bát đũa xuống nhà dưới bếp rửa. Trong tiếng nước máy chảy ào ào, Tôn Kiều Kiều đeo cặp sách, sư phụ Tôn xách vali, một trước một sau đi vào.
“Xin chào, Lương Ly!” Tôn Kiều Kiều lên tiếng trước. Từ nhỏ đến cấp ba, ở trường cô luôn làm cán bộ lớp, giọng nói toát ra vẻ chững chạc, đĩnh đạc. Trong đầu cô đã nhanh chóng đánh giá toàn bộ bạn cùng lớp, Lương Ly tuyệt đối là hoa khôi: dáng cao, chân thon dài, tóc đen mượt, ngũ quan tinh xảo. Cô cũng thường được khen là xinh, nhưng so với Lương Ly thì vẫn có khoảng cách. Dù vậy cũng không sao, thành tích học tập của cô vốn giỏi giang, thành tích vượt trội, điều đó quan trọng hơn nhan sắc. Nghĩ vậy, lòng cô cũng cân bằng hơn đôi chút.
Khi Tôn Kiều Kiều quan sát Lương Ly thì Lương Ly cũng đang quan sát lại cô, tâm tư thiếu nữ trong tuổi hoa niên vốn phức
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/canh-dep-luong-tran-dai-co-nuong/2903869/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.