“Không cần, mày cũng đâu còn nhỏ nữa, dành tiền mà lấy vợ đi.” Thẩm Hiểu Quân dí mạnh đầu thuốc xuống gạt tàn, rồi quay sang A Bảo: “Còn không ra xe chạy khách đi?”
“Đi liền đây!” A Bảo đứng dậy nói: “Chuyện đóng quán phải cẩn thận, em không đồng ý, nghe anh em một lần, không thiệt đâu!”
Thẩm Hiểu Quân gật đầu, hai người từ trong phòng đi xuống lầu. Nhân viên phục vụ Kim Huệ đang xếp khăn tay thành hình quạt c*m v** ly thủy tinh, thấy họ thì lấy làm lạ: “Hai người ở trên lầu hả? Vừa nãy Lương Ly có ghé, nói không gặp được ai rồi đi luôn.”
Thẩm Hiểu Quân hỏi: “Nó có nói tới đây vì chuyện gì không?”
Thấy Kim Huệ lắc đầu, A Bảo liền hỏi: “Vậy có về không? Em tiện đường chở anh một đoạn.”
Thẩm Hiểu Quân cũng hơi lo cho Ái Ngọc, dặn dò Kim Huệ mấy câu rồi đi xe A Bảo về đường Thành Đô. Băng qua hẻm nhỏ, trong khu bếp lò không thấy ai, nhưng trên bếp nhà sư phụ Tôn đang hầm một nồi trứng trà, lục bục sôi, tỏa ra mùi thơm nồng nàn. Anh lên lầu về phòng, yên tĩnh vắng lặng, căn nhà kiểu cũ ánh sáng chẳng sáng sủa gì, nắng ngoài cửa sổ rọi vào, hắt lên nền gạch và sofa thành từng vệt sáng tối chập chờn. Anh đi đến bên giường, Trương Ái Ngọc nghe tiếng động liền ngồi dậy, thấy là anh, cô đưa tay vén tóc bên tai, cười trêu: “Đại bận rộn về rồi đó.”
Thẩm Hiểu Quân hỏi: “A Ly đâu?”
“Đi đường Hoàng Hà rồi, nói nhớ anh, muốn gặp anh. Người đâu? Không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/canh-dep-luong-tran-dai-co-nuong/2903870/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.