Lương Ly xuống xe buýt, không biết từ lúc nào tuyết đã rơi dày, mặt đất phủ trắng, đèn đường chiếu sáng từng mảnh tuyết, bay lả tả như bông như sợi, gió thổi từ sau lưng tới, thổi mấy sợi tóc quệt vào má, cô rùng mình một cái, lục tung trong túi, chỉ tìm được chiếc mũ len, liền đưa tay vén tóc ra sau tai, đội mũ lên.
Đường Hoài Hải vốn luôn nhộn nhịp, giờ chỉ còn lác đác bóng người, hầu hết cửa tiệm đã kéo cửa cuốn xuống, những tiệm còn mở cũng không thấy bóng khách, chỉ ánh sáng vàng rực rỡ hắt ra đường. Trước cửa Quang Minh Thôn không còn hàng dài xếp đợi, nhân viên bán hàng đã bắt đầu dọn tủ kính. Một ông già tiến lại hỏi mua một cái đùi vịt kho, lại cười nói: “Tôi lãng tai, phiền anh nói lớn chút, cảm ơn nghen!”
Nhân viên bán hàng cao giọng: “Đùi vịt bán hết rồi, còn lại ít thịt ức vụn, nếu lấy thì tính giảm ba phần cho ông!” Ông già mừng rỡ vô cùng: “Lấy, lấy, người tốt tất có phúc báo!”
Trong lòng Lương Ly bỗng thấy ấm áp lạ thường. Khi rẽ vào đường Thành Đô, có hai ba thanh niên vừa nói cười vừa lướt ngang qua cô, rất nhanh đã đi xa.
Dưới ánh đèn đường trên vỉa hè, có người đứng đó, hai tay đút túi quần, cúi đầu, chân không yên, nghịch nghịch lớp tuyết mỏng dưới đất, thần người vẩn vơ, cô đến gần mà cậu vẫn chưa hay.
“Trần Hoành Sâm!” Lương Ly cười, phủi mấy bông tuyết trên vai cậu, tò mò hỏi: “Anh đứng đây làm gì vậy, lạnh chết đi được!”
Trần Hoành
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/canh-dep-luong-tran-dai-co-nuong/2903889/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.