Trên sân thượng tầng năm, từng sợi dây phơi treo kín ga giường nhà nào đó, xanh da trời, xám voi, vàng hổ phách, hồng đào, xanh liễu, ga giường nhà nào cũng na ná nhau, thêu hoa mẫu đơn, hoa sơn trà, đủ loại hoa lớn nhỏ, nhiều đến mức chẳng gọi hết tên. Đây là chỗ ngắm hoàng hôn tuyệt nhất, tựa như đứng trên đỉnh mái nhà, sóng vai cùng ánh tà dương, mây đỏ, bóng trăng ẩn hiện, bầy bồ câu bay về tổ, cúi nhìn xuống cả thành phố Thượng Hải. Cảnh tượng ấy đã không còn như những hình ảnh quen thuộc bao năm: mái nhà lợp ngói nhấp nhô xen lẫn cửa sổ mắt hổ, những con hẻm dày đặc như bàn cờ, thánh giá nhọn hoắt trên đỉnh nhà thờ, đường xá xám trắng bốn phương tám hướng, dòng xe cộ nối đuôi bất tận. Nếu mắt tinh hơn chút, còn có thể thấy ánh sáng tóe ra khi dây điện xe điện ma sát với đường dây trên không. Nhưng giờ đã khác hẳn, phía bắc dựng lên những cao ốc bắc giàn giáo, lộ ra cốt thép bê tông xấu xí, bị cắt thành từng khối vuông chằn chặn, đến lúc mặt trời lặn thì hóa thành những hốc tối om. Phía tây mấy hôm trước vừa nổ mìn, cả khu ổ chuột biến thành gạch vụn ngổn ngang. Phía đông, cao tốc xây dang dở. Giữa lòng thành phố, công nhân vẫn đang thi công, đào ra đường hầm dài ngoằn. Nghe nói vài năm nữa sẽ có tàu điện ngầm. Trần Hoành Sâm từng đi Nhật, cậu nói ở đó người ta gọi là Shinkansen.
Thượng Hải như con rồng khổng lồ ngủ say bấy lâu, giờ cảm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/canh-dep-luong-tran-dai-co-nuong/2903901/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.