Xe ô tô đến Chu Gia Giác ở Thanh Phổ, mọi người xuống xe, chú họ Hữu Phúc đã đợi sẵn ở đầu trấn, vừa thấy bọn họ thì cười niềm nở bước ra đón, khách sáo mấy câu rồi dẫn cả nhóm đi vào trong.
Chu Gia Giác quả nhiên giống y hệt trong tranh của Ngô Quán Trung, có cầu nhỏ, dòng nước, nhà dân, đường lát đá phiến. Tránh nắng chói chang, họ đi men theo mái hiên nhà dân, tường thấp xám trắng, ngói đen xanh sẫm, trên cửa gỗ sơn đen còn dán mấy tờ xuân liên cũ phai màu. Từng cây cầu vòm nhỏ nối liền những ngõ hẻm cổ kính, đều mang cái tên cát tường: Phóng Sinh Kiều, Thái An Kiều, Bình An Kiều, Phúc Tinh Kiều… Khách vãng lai như họ thì còn có hứng đọc tên khắc trên trụ cầu, chứ dân bản địa như Hữu Phúc thì đã quá quen chẳng buồn để ý.
Qua khỏi con phố dài, trước mặt là một con sông Tào Cảng, từ xa đã nghe tiếng nước róc rách tuôn chảy. Mấy người đàn bà ngồi xổm giặt quần áo trên bậc đá nơi bến, vài con vịt nhà đang bơi tung tăng, thuyền mui đen có người chèo đứng trên mũi chống sào xuôi dòng trôi. Bên bờ mọc một hàng cổ thụ đã lâu năm, đúng mùa nở hoa, trắng như tuyết, từng chùm từng chùm rủ xuống, hương thơm không gắt cũng không nhạt, lướt qua thì hương tỏa ngát, đi rồi lại lặng yên như cũ. Vài con chim nước xám đứng trên tảng đá quấn đầy rong rêu dưới nước, đang mổ mấy con ốc bám trên mặt đá.
Chẳng mấy chốc bọn họ đã vào nhà Hữu Phúc. Vì thường
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/canh-dep-luong-tran-dai-co-nuong/2903910/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.