Thẩm Hiểu Quân bàn với mẹ Thẩm, bây giờ thịnh hành việc ăn cơm tất niên ở nhà hàng, không cần tự mua sắm nấu nướng vất vả, lại nhiều món, hương vị cũng không kém. Ăn xong về nhà xem chương trình Gala Xuân, vậy là một cái Tết êm đềm trôi qua.
Mẹ Thẩm không đồng ý, Thẩm Hiểu Quân còn muốn khuyên, bà tức giận nói: “Sắp dời nhà rồi, bên ngoài ngày nào cũng có người dọn đi, e rằng đây là cái Tết cuối cùng ở mảnh đất này, mà con còn muốn ra ngoài ăn? Muốn đi thì con đi, mẹ phải có đầu có cuối, ăn Tết ở nhà mình. Huống chi, nếu mẹ không nấu cơm, vậy tổ tiên nhà họ Thẩm với ba con ăn cái gì? Chẳng lẽ đi theo chúng ta vô Đại Phú Quý sao? Con biết mà, lúc sinh thời, ba con chân cẳng vốn không tiện, sao đi nổi xa như vậy.”
Thẩm Hiểu Quân vội vàng cười nhận lỗi: “Là con suy nghĩ không chu toàn!”
Mẹ Thẩm nguôi giận đôi chút, dặn dò Trương Ái Ngọc và Lương Ly, mai là tiểu niên, đừng có ngủ nướng, phải dậy sớm dọn dẹp nhà cửa. Vừa nói xong thì nghe trong ngõ vang lên tiếng pháo, nổ lách tách dậy đất, bà liền nói: “Lại có nhà nào dọn đi nữa rồi?” rồi vội bước xuống lầu xem náo nhiệt.
Thùng đồ Trương Ái Ngọc gửi từ Nhật vừa về tới, mở ra lấy một chiếc áo khoác mới mua màu xanh ô liu đưa cho Lương Ly thử, phía trước là khuy sừng bò, dáng rộng rộng xuềnh xoàng. Lương Ly nói: “Màu sắc kiểu dáng con đều thích, chỉ là cái khuy này trông
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/canh-dep-luong-tran-dai-co-nuong/2903920/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.