Hiệu suất làm việc của hội sinh viên rất nhanh, tối đó tất cả mọi người đều nhận được tin nhắn.
[ 2:00 giờ chiều ngày mai, địa điểm tại sân vận động, thời gian thi đấu là 80 phút, chia làm 2 trận. Ra sân đấu sẽ là 5 người, không hạn chế, tự do thay người, vô quy tắc, bên nào ném được bóng vào rổ nhiều hơn sẽ thắng, chú ý: trong lúc thi đấu khó tránh khỏi va chạm, song phương không phải chịu trách nhiệm, P/s: để tránh việc nuốt lời, chìa khóa và Kha Bố đều ở chỗ ghế tính điểm .]
Kha Bố nhẹ nhàng thở ra, hai tay vò đầu: “May mà tớ không phải tham gia trận đấu, loại vận động cường độ mạnh này tớ không hề thấy hứng thú. Hội sinh viên hình như hơi quá đáng, tăng thêm thời gian thi đấu, chắc là muốn hành hạ chúng ta.”
“May mà cậu không phải tham gia thi đấu, phần thắng của bọn mình sẽ cao hơn một chút.”
“Cậu có ý gì!”
Trương Lạc nhấc tay: “Tớ không biết chơi bóng rổ.”
“Vậy cậu cứ đứng bên cạnh ăn sh*t đi, dù sao chúng ta cũng thắng chắc rồi.” Ứng Tu Kiệt tràn đầy tự tin nói.
“Những người ra sân bao gồm: Chi Lý, Ấu Ngôn, tớ, Tu Kiệt, Công Chu.”
“Nhưng mà bóng rổ với tớ….”
“Không có quy tắc, dùng phương pháp chơi bóng rổ của cực phẩm tiểu thụ là được.”
“Đào đâu ra cái phương pháp ấy!!” Công Chu trợn trắng mắt với Kha Bố. Khi Kha Bố đang nói đùa, đồng thời cũng có ý tưởng của riêng mình, có thể trở thành thành viên của hội sinh viên trường Thánh Kiệt,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cau-ay-la-chi-ly-dai-nhan/94706/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.