Chiếm đoạt là một thứ bản năng ngấm ngầm luôn tuôn chảy không ngừng nghỉ trong huyết mạch của tất cả mọi loài yêu quái, thậm chí cả những con người có dã tâm, có tham dục, chỉ chờ tới ngày bùng phát.
Trong ánh tà dương của một ngàn năm trước, dòng sông Thái Ảnh từng chảy quanh co hàng ngàn vạn năm trong thế giới Chiêu Hồng bị một màn đỏ sẫm che phủ mất màu sắc vốn có. Dãy núi vươn cao chót vót, xanh biếc quanh năm, nay lở lói sứt sẹo, khói mù sặc sụa, một thứ mùi nồng nặc mặc sức bao trùm trên mặt đất đã bị sức tấn công khủng khiếp hủy hoại tới mức không còn chỗ nào nguyên vẹn.
– Chạy! Chạy mau! – Khuôn mặt đẫm máu của cha bị nhấn chìm trong ánh lửa, tiếng hò hét của những kẻ xâm phạm đang nhanh chóng ập lại gần, anh trai một tay bế em gái, một tay dắt Khô Nguyệt, chạy như điên trong rừng rậm rịt. Đằng sau, kẻ địch đuổi sát không buông.
Họ cứ thế chạy đến tận thung lũng Tri Hàn, nơi có địa thế thấp nhất thế giới Chiêu Hồng. Anh trai chỉ xuống dòng nước đen ngòm sâu hun hút không thấy đáy ở dưới cùng thung lũng, bóp chặt lấy vai Khô Nguyệt.
– Sau khi mặt trời lặn, khi em vừa nhìn thấy nước đầm thình lình chuyển sang màu trắng, hãy lập tức dẫn em gái nhảy thẳng xuống đó, nín thở, cứ thế chìm xuống nơi sâu nhất của đầm nước, nơi đó có một con đường bí mật thông với thế giới con người, các em sẽ được an toàn! Nhớ kỹ, nhất định phải chăm sóc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cau-chuyen-phu-sinh/2380257/quyen-5-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.