– Khô Nguyệt, Khô Nguyệt! – Lạc Diệp thình lình lao ra từ bên kia quán trọ, hào hứng níu lấy cánh tay Khô Nguyệt, lớp màng trên đôi mắt dường như nhạt đi một chút so với thường ngày – Món quà sinh nhật tôi chuẩn bị cho King đã hoàn thành rồi! Ưu tiên anh nhé, tôi cho anh xem trước!
Trên sườn núi nơi mọc những đóa râm bụt ánh sao, Khô Nguyệt ngẩn ngơ nhìn sững vào món quà mà Lạc Diệp tặng cho Cận Phi Vũ – một tờ giấy vẽ trắng tinh.
– Đây chính là món quà sinh nhật cô tặng cho King ư? – Khô Nguyệt lật qua lật lại tờ giấy, chẳng tìm ra được thứ gì.
– Đúng thế! – Lạc Diệp vẻ đầu đắc ý, thận trọng sờ tay lên tờ giấy trắng – Tôi đặt tên cho bức tranh này là “Ngày và đêm”, hi hi, một cái tên rất thú vị phải không?
Khô Nguyệt dở khóc dở cười:
– Rõ ràng đây chỉ là một tờ giấy trắng!
– Không phải đâu! – Lạc Diệp cuống quýt! – Anh hãy áp mặt lên! Bên trái tờ giấy!
Khô Nguyệt khẽ trề môi, áp mặt lên tờ giấy. Vào khoảnh khắc da mặt anh chạm vào tờ giấy, đôi mắt khép hờ của anh chợt mở choàng. Ấm? Nửa bên trái của bức tranh rất ấm! Không phải là cái nóng rực vốn có của mùa hạ, mà là một thứ nhiệt lượng vô cùng đặc biệt, cứ như là có sức sống, dường như bên dưới bức tranh có ẩn giấu một vầng mặt trời.
– Tôi đã bỏ ra rất nhiều ngày để thu thập ánh nắng của Nguyệt Thành. Mỗi buổi sáng sớm và
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cau-chuyen-phu-sinh/2380262/quyen-5-chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.