Anh nhìn lão già và nhìn dọc đường.
-Thôi được. Nhưng sáng mai hai cha con mình sẽ đi tiếp.
Thằng bé im lặng.
-Đấy là điều tốt nhất mà chúng ta có thể làm rồi con ạ.
-Dạ vâng.
-Đồng ý là đồng ý. Sáng mai con không được kỳ kèo nữa đâu đấy.
-Kỳ kèo là gì ạ ?
-Có nghĩa là con sẽ xin cha một điều gì khác nữa và hai cha con mình sẽ phải tranh luận về vấn đề đó. Cha không muốn có một cuộc tranh luận nữa. Được chứ.
-Vâng ạ.
-Tốt.
Họ giúp ông lão đứng dậy và đưa cho lão cái gậy. Lão chắc chẳng nặng đến 45 cân. Lão vẫn đứng đó với một vẻ đầy nghi hoặc. Anh lấy cái lon từ tay lão và quăng nó vào rừng. Lão cố gắng đưa cái gậy cho anh nhưng anh đẩy ra.
-Lần cuối ông ăn là khi nào ? Anh hỏi.
-Tôi không rõ.
-Ông không nhớ ư ?
-Tôi vừa mới ăn lúc nãy.
-Ông có muốn ăn tối với chúng tôi không ?
-Tôi không biết.
-Sao ông lại không biết ?
-Ăn cái gì mới được cơ chứ ?
-Có lẽ là một ít thịt bò hầm với bánh quy và cà phê.
-Vậy tôi phải làm gì ?
-Kể cho chúng tôi xem trái đất đã đi đến đâu chẳng hạn.
-Gì cơ ?
-Không, ông không phải làm gì cả. Ông tự đi lại được không ?
-Tôi đi được.
Lão nhìn xuống thằng bé hỏi:
-Đây là một thằng bé ư ?
Thằng bé nhìn cha.
-Ý ông là gì ? Anh hỏi.
-Tôi không có ý gì cả. Mắt tôi kém.
-Thế ông có nhìn thấy tôi không ?
-Tôi chỉ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cha-va-con/2651368/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.