Edit: riri_1127
Chương 31: Muốn gặp em...
Đôi mắt Nghê Thường khẽ chớp, rũ mi không nói gì.
Nghê Hồng Hạnh thở dài, tay cầm lấy hộp dụng cụ trong tay cháu gái đặt sang một bên.
"Nếu lần này dì Cố không đến còn muốn giấu bà nội bao lâu nữa?"
Nghê Thường lắc đầu, mím môi: "Con là không biết, nên nói với bà như thế nào. . . . . ."
Mọi thứ liên quan đến anh ấy đều như một giấc mơ.
Vô luận bắt đầu nói từ đâu, đều như người ngủ nói mớ, không có thật.
Nghê Thường cùng bà nội ngồi xuống bên cửa sổ, nghĩ nghĩ mở miệng: " Con gặp anh ấy từ lúc ở cao nguyên . . . . ."
Cô cũng không phải không biết xấu hổ mà nói tường tận, lại càng không muốn cho bà nội biết mình từng bị bắt cóc, vì vậy cô chỉ giải thích làm thế nào mà hai người gặp nhau và gặp lại khi trở về nhà ra sao.
Nghê Hồng Hạnh nghe xong vẫn là chấn động: "Làm sao có chuyện khéo như vậy chứ? !"
Bà có chút đăm chiêu: "Này cũng không tính là lâu. Còn chưa có hiểu biết lẫn nhau, làm sao có thể nói chuyện yêu đương. . . . . ."
Nghê Thường sợ run, nhanh chóng lắc đầu: "Bà nội, chúng con không có!"
Cô có chút ngượng ngùng, cúi đầu nhỏ giọng: "Con còn chưa . . . . ."
Nghê Hồng Hạnh hiểu rõ nở nụ cười: "Còn chưa có tiếp nhận cậu ấy?"
"Nhưng con đã động lòng rồi đúng không?"
—— tuy là câu hỏi nhưng ngữ khí bà chắc chắn không thể nghi ngờ.
Nghê Thường mím
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cham-rai-dong-long/1418213/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.