Edit: riri_1127
Chương 30: Há miệng ra...
Đầu ngón tay anh thô ráp nhưng lại vô cùng ấm, khẽ vuốt tóc cô còn như vô tình chạm qua vành tai trắng nõn . . . . .
Cảm giác tê dại vi diệu như dòng điện vô hình chạy qua cả hai người.
Nghê Thường giật mình nhìn anh vài giây, nâng tay sờ soạng sau đầu mình, đem cây trâm ngọc đang nằm xiên vẹo lấy xuống.
Bạch ngọc trơn bóng, xúc tua sinh ôn. Bông hồng trên đầu trâm cài được chạm khắc vô cùng tinh xảo, từng cánh hoa đều có thể nhìn thấy rõ ràng.
Hoa hồng trông rất sống động, vĩnh cửu nở rộ.
Mà trong lòng cô, giống như cũng nở ra một đóa hoa nhỏ. . . . . .
Nghê Thường mi mắt khẽ động, ngẩng đầu ánh mắt lấp lánh nhìn anh.
Viêm Trì cũng nhìn cô, con ngươi đen thâm thúy, nhìn đến vô cùng chuyên chú.
Thấy cô vẫn nắm cây trâm bất động, anh hỏi: "Không thích?"
Nghê Thường lắc đầu khẽ cắn môi dưới.
Anh thản nhiên nở nụ cười: "Cầm đi. Dù sao anh cũng chưa tặng em cái gì."
Tính toán quả thật không biết tặng thứ gì. Xét đến tính tình của cô, hơn nữa là quan hệ của hai người bọn họ hiện tại, anh tặng món gì quá đắt tiền cô ngược lại sẽ thấy áp lực.
Cái này nhất thời không vội được.
Sớm muộn gì cũng trở thành người phụ nữ của anh. Đến lúc đó có phải hái sao tặng anh cũng vui lòng.
Nhìn mấy ngón tay cô gái một mực vuốt ve hoa hồng nhỏ, Viêm Trì khẽ chép miệng: " Em không thích thì thôi."
Anh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cham-rai-dong-long/1418215/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.