Chương này đáng yêu, nam nữ 9 truyện này nảy sinh tình cảm chậm rãi tinh tế, không dồn dập nhưng đủ ngọt ngào xỉu ngang ≧◔◡◔≦. Mọi người đọc vui vẻ, ngủ ngonnnn
------------------------------------------------------------------------------------
Chương 13: Ở thời cổ đại, em chính là...
Nghê Thường nhìn đồng hồ treo tường, một lần nữa ngồi trở lại ghế dài.
11 giờ kém mười.
Cô có chút bất an, đưa tay sờ sờ vòng ngọc ở cổ tay, trong lòng tự nhắc nhở chính mình: Lát nữa vô luận đối phương nói cái gì đều phải bình tĩnh ứng đối.
Không sợ, không vội, không loạn.
Để tìm được hướng giải quyết, cần cật lực tranh thủ kéo dài thời gian. . . . . .
Đang lúc xuất thần, tầm nhìn trước mắt cô xuất hiện một bàn tay khớp xương rõ ràng, đem ly cà phê nhẹ nhàng đặt ở trước mặt Nghê Thường.
Nghê Thường khó hiểu ngẩng đầu: " Tôi không có gọi ——"
Sau khi thấy rõ người trước mặt, cô lập tức giật mình trong đầu oanh một tiếng.
Chàng trai ngồi xuống đối diện, vẫn là bộ dáng trong trí nhớ—— khuôn mặt điển trai cùng con ngươi đen hẹp dài thâm thúy, tùy ý ngả ngớn lại câu nhân.
Gặp cô gái vẫn như trước bình tĩnh nhìn chính mình, Viêm Trì đuôi lông mày khẽ nhếch: "Như thế nào, không biết tôi là ai ?"
—— vẫn là ngữ khí cà lơ phất phơ như thường ngày, có chút trêu chọc cùng hờn dỗi.
Nghê Thường trái tim chợt lỡ nhịp, đập có chút nhanh.
Đầu ngón tay cô không tự giác bấm chặt vào lòng bàn tay, thanh âm khi mở miệng có điểm không giống chính mình : "Anh, anh như
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cham-rai-dong-long/1418248/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.