Nói xong anh ta quay về phía tôi: “À, em gái à. Giúp đỡ một chút được không? Một vạn đi. Em cũng biết cảnh sát không kiếm được nhiều tiền.”
“Một vạn cái gì?” Người cảnh sát trung niên nói to: “Không phải mọi người quen biết sao? Phải giúp miễn phí, bằng không thì không chỉ không có tiền mà còn vi phạm mê tín dị đoan lừa gạt người khác.”
Tôi có chút buồn bực, bọn họ không mê tín thì bảo chúng tôi tới xem nhà làm gì? Tôi có chút khó chịu, nhìn về phía Khúc Thiên, nhưng anh ta lại không chú ý tới bọn tôi bên này mà đang nhìn sang phía đối diện. Đối diện bên kia đường là một tòa nhà giống y đúc bên này. Khu vực này đều là kiểu nhà được thiết kế đối xứng, nếu như bên này thuộc đại không vong vậy thì bên phía đối diện chắc chắn cũng là đại không vong.
Tôi hỏi: “Khúc thiên, tòa nhà bên kia có phải cũng là đại không vong?”
“Ừ.” Anh ta đáp, xoay người lại, nói với Sầm Hằng: “Ngôi nhà này tôi vẫn đề nghị không nên mua. Cho dù có làm pháp sự cũng không phải sẽ thuận lợi. Hơn nữa kiểu chuyện này, không có tiền thì sao thầy phong thủy vì cái gì phải giúp gánh nợ cho anh. Không có tiền thì các thầy phong thủy cũng không cách nào chuyển nợ đi. Để giữ lại ít tiền, đến lúc đó anh lấy tiền đó đi bệnh viện còn không phải cũng tốn kém sao, đã vậy lại còn chịu thêm khổ.”
Ba viên cảnh sát đều im lặng, một hồi lâu bọn họ nhỏ giọng thương lượng. Người phụ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chong-toi-la-quy/1881460/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.