Môi Sầm Tổ Hoàng một lần nữa lại áp vào, khẽ vờn lấy đôi môi của tôi: “Bình tĩnh lại, bà ta sẽ không làm gì em. Chỉ là em mở điều hòa nên nó mới tới. Nó đã đi rồi.”
“Không phải, không phải. Bà ta vẫn còn đang nhìn em kìa. Nó… nó là quỷ.” Tôi tiếp tục kêu khóc.
Bất chợt Sầm Tổ Hàng xoay người một cái, đè tôi xuống dưới, môi tiếp tục áp vào hôn tôi.. Hai tay anh ấy giữ chặt đầu tôi, khiến tôi không thể tránh nụ hôn của anh ấy. Chờ đến khi tôi không còn kinh hoảng vì nhìn thấy quỷ, đầu lưỡi của anh ấy đã nhẹ nhàng dây dưa, quẩn quanh, khẽ cắn.
Anh ấy cướp không khí của tôi, khiến tôi hoảng hốt giãy giụa. Nhưng anh ấy đang đè lên người tôi, tuy rằng không phải thân thể thật sự, cũng không nặng, nhưng lực đè lại khiến tôi không giãy giụa được.
“Ưm ưm…” Tôi phát ra tiếng kêu khó chịu vì thiếu dưỡng khí. Vì cái gì mà người khác đều nói hôn môi có cảm giác rất mỹ diệu, vậy mà tôi lại không có chút cảm giác mỹ diệu nào?
Cố gắng tránh nụ hôn này, khi lực giữ của anh ấy nhẹ đi một chút, tôi quay mặt được sang bên cạnh, vừa lúc là ngoảnh sang phía bà lão ban nãy.
Bà lão kia đã không thấy đâu, cái gì cũng không thấy. Tôi từng ngụm từng ngụm thở dốc, Sầm Tổ Hàng vẫn mạnh mẽ giữ đầu tôi, nói: “Anh đã nói mà, nó đi rồi. Có anh ở đây, bọn chúng không ai dám làm thương tổn em.”
Là đi rồi, thật sự đi rồi. Đều là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chong-toi-la-quy/1881536/chuong-42-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.