Người chung quanh nhao nhao kiến nghị, ánh mắt khinh bỉ như vũ bão, muốn phanh thây xé xác Hoa Hiền Phương ra, xuyên mấy mũi tên vào tim.
“Tôi nói người phụ nữ này là ai chứ, sao chưa từng thấy qua, hóa ra là giả dạng chui vào.
”“Bảo vệ cũng thất trách quá, ngay cả ăn mày cũng mò vào được.
”“Mau đuổi cút cô ta ra ngoài đi, đừng là ô uế bầu không khí trong này, không chừng còn trộm đồ ấy.
”“Mặc đồ second hand còn đòi giả làm phú bà, thật ghê tởm.
”Hoa Hiền Phương cảm thấy lỗ tai mình run lên, những từ ngữ bẩn thỉu kia đập vào màng nhĩ khiến cô đau đớn.
“Tôi được mời tới, không phải lén đi vào.
” Cô giải thích.
“Cô có thiệp mời không?” Bảo vệ hỏi.
“… Không có.
” Cô lắc đầu, không biết là còn cần phải có thiệp mời, Lục Kiều Sam cũng không đưa cho cô.
“Cô là hội viên à?” Bảo vệ lại hỏi.
“Không phải.
” Hoa Hiền Phương xoa hai tay vào nhau, đột nhiên cảm giác mình như là phạm nhân, cũng vì cô không mặc một bộ đồ hàng hiệu, không mang theo dây chuyền kim cương giống trứng chim bồ câu sao?“Vậy mời cô lập tức rời khỏi nơi này, đây là câu lạc bộ cao cấp chứ không phải quán hàng đêm giá rẻ.
” Bảo vệ quát lớn, nếu như một giây sau cô còn không rời đi, anh ta sẽ phải ném cô ra ngoài.
Hoa Hiền Phương muốn nói ra thân phận của mình, nhưng lời đến bên môi lại nuốt lại.
Nếu như cô nói cô là con dâu của nhà họ Lục, có thể
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chong-yeu-doc-tai-co-vo-nho-co-chut-tam-co/2461072/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.