Tôn Diệp đã chờ đợi rất lâu bên ngoài phòng.
“Chủ tịch, thiếu gia Thư Hàng và thiếu gia Nghiễn Trạch đang ở phòng trà bên cạnh đợi anh.” Tôn Diệp đuổi theo bước chân của Kỷ Thời Đình, nhẹ giọng thông báo.
Kỷ Thời Đình nhướng mày nhẹ: “Sao hai người đó lại đến đây.”
“Hôm qua tôi dùng chứng minh của mình để đặt phòng cho anh, bị anh ấy phát hiện rồi ạ…”
Ai bảo khách sạn này là do vị tứ thiếu gia kia mở chứ. Ai bảo người này vô cùng hiếu kỳ với đời sống riêng tư của tổng giám đốc cơ chứ…
“Sau này nhớ tránh khách sạn dưới trướng Phong Kiều ra.” Kỷ Thời Đình lạnh lùng nói, sau đó bước vào thang máy.
Tôn Diệp vô thức cảm thấy bầu không khí có chút nặng nề. Có vẻ là vị chủ tịch của mình đang có tâm trạng không tốt. Chẳng lẽ…đêm qua chưa đủ vui sao?
Lần này cũng giống như lần trước lúc chủ tịch ném hợp đồng hôn nhân vào máy hủy tài liệu, tâm trạng của anh ấy cũng không tốt…
Trong đầu Tôn Diệp có một số liên tưởng không mấy trong sáng, nhưng anh ấy đã nhanh chóng gạt bỏ.
Nhà hàng chỉ ở ngay bên cạnh, vài phút sau, Kỷ Thời Đình đẩy cửa ra rồi trực tiếp đi đến phòng ăn.
Bên cạnh bàn có hai người đàn ông đang ngồi, là Kiều Nghiễn Trạch và Ngu Thư Hàng.
“Yo, đến rồi à.” Kiều Nghiễn Trạch ngồi ở vị trí gần cửa sổ, trên gương mặt đẹp trai hiện ra một nụ cười “xảo trá” : “Mau lên, đợi cậu lâu lắm rồi đấy.”
Kỷ Thời Đình lạnh lùng liếc nhìn họ, vừa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chong-yeu-oi-em-muon-lam-nung/2769267/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.