Diệp Sanh Ca đứng ngẩn ngơ một lúc mới nhận ra Kỷ Thời Đình không đóng cửa cũng không tắt đèn cho cô.
Cô đành kéo chăn xuống giường, bước đến cửa để đóng lại, nhưng đột nhiên nghe thấy tiếng động từ dưới lầu.
Cô thò đầu nhìn xuống, thấy dìTú đang ra vào trong bếp… Giờ này chỉ có thể là dì Tú đang chuẩn bị đồ ăn khuya cho Kỷ Thời Đình.
Nhớ đến nụ cười của người đàn ông trước khi rời đi, Diệp Sanh Ca mới chợt nhận ra sự sợ hãi.
Cô đã đi ngủ trước khi anh về, có vẻ như điều đó khiến anh rất tức giận.
Vì vậy cô vội vàng khoác thêm áo rồi đi xuống lầu.
Dì Tú nhìn thấy cô, lập tức cười nói: “Cô chủ, sao cô lại dậy? Tôi đang chuẩn bị đồ ăn khuya cho cậu chủ, cô hãy cùng ăn với cậu chủ đi.”
“Cháu có thể giúp gì cho dì không?” Diệp Sanh Ca định show kĩ năng của một người vợ hiền dâu đảm.
Mặc dù cô và Kỷ Thời Đình đã kết hôn nhưng giữa họ không có nền tảng tình cảm, cô lại rất cần anh.
Vì vậy giai đoạn hiện tại cô phải cố gắng làm anh vui lòng.
Dì Tú suy nghĩ một lúc rồi dẫn cô đến máy ép trái cây: “Cô giúp cậu chủ ép một ly nước cam nhé.”
“Được.” Diệp Sanh Ca gật đầu.
Cô cũng tiện thể ép cho mình một ly.
Cô bưng hai ly nước cam đến bàn ăn, Kỷ Thời Đình cũng vừa bước vào phòng ăn.
Có lẽ vừa tắm xong, anh mặc một bộ đồ ngủ màu đen khiến các đường nét trên gương mặt thêm phần tinh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chong-yeu-oi-em-muon-lam-nung/2769352/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.