Diệp Sanh Ca nhận ra trong lời nói của anh có điều không ổn, vội vàng đứng dậy: “Vậy… vậy được rồi, tôi đi cùng anh.”
Dù sao cũng không được ăn bánh bao, nhìn thêm cũng vô ích.
Kỷ Thời Đình nghe cô nói vậy khuôn mặt anh liền dịu xuống, anh nhếch môi chìa tay về phía cô: “Lại đây.”
Diệp Sanh Ca bị sự dịu dàng bất ngờ của anh làm cho giật mình.
Nhưng nghĩ lại thì cô đã là vợ của anh, với trách nhiệm của Kỷ Thời Đình, dù chỉ là hình thức nhưng anh cũng sẽ dành cho cô sự tôn trọng cơ bản nhất.
Dù sao dì Tú và mọi người vẫn còn ở đó, nếu Kỷ Thời Đình đối xử quá lạnh nhạt với cô, cuộc sống của cô có lẽ sẽ không dễ dàng.
Nghĩ đến đây, Diệp Sanh Ca hơi ngại ngùng chấp nhận sự quan tâm của anh, khuôn mặt đỏ lên, cô đặt tay mình vào tay anh.
Kỷ Thời Đình nắm chặt tay cô, nụ cười trong mắt anh càng sâu hơn, anh nắm tay cô dẫn lên lầu.
Phải thừa nhận rằng vẻ dịu dàng ngượng ngùng của cô lúc này khiến anh vô cùng hài lòng.
Diệp Sanh Ca lại cảm thấy lạ lùng, tai cô bỗng nóng bừng lên.
Bàn tay thon dài của người đàn ông ấm áp mạnh mẽ nắm chặt lấy tay cô, khiến cô cảm thấy thật lãng mạn, nhưng… dìTú và mọi người vẫn đang nhìn.
Vì vậy cô đành phải chịu đựng.
Khi lên đến lầu rẽ phải, Diệp Sanh Ca thấy phòng mình ngay trước mắt, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, cô cười gượng: “Anh Kỷ, tôi đến rồi.”
Nói xong, cô cố gắng rút
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chong-yeu-oi-em-muon-lam-nung/2769353/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.