Kỷ Thời Đình cúi đầu xuống giữa đôi chân của Diệp Sanh Ca.
Diệp Sanh Ca trợn tròn mắt, theo bản năng muốn rút lui, nhưng Kỷ Thời Đình dường như đã lường trước điều này, anh giữ chặt phần dưới cơ thể cô, không để cô di chuyển.
“Thời Đình… ư…”
Hơi thở nóng rực của anh phả lên vùng nhạy cảm của cô, khiến giọng cô trở nên lạc đi, không thể thốt ra thêm bất kỳ lời nào.
...
Hai tiếng sau, cả hai cuối cùng cũng rời khỏi bồn tắm.
Kỷ Thời Đình quấn Diệp Sanh Ca trong một chiếc khăn tắm, rồi bế cô trở lại phòng ngủ.
Cô tựa vào ngực anh, ánh mắt đờ đẫn. Gương mặt đỏ ửng, đôi môi sưng mọng khẽ mở, như thể vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi sự đê mê vừa trải qua.
Kỷ Thời Đình khẽ nhếch môi, đặt cô xuống giường. Anh cúi người xuống và lại một lần nữa chiếm lấy đôi môi cô.
Diệp Sanh Ca khẽ rên, trong tiếng rên có chút phản kháng.
Sau nhiều lần lên đỉnh, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, mơ hồ không còn biết hôm nay là ngày gì. Cơ thể cô hoàn toàn bị chi phối bởi giác quan, một cảm giác vừa ngọt ngào vừa xen lẫn chút sợ hãi. Nhưng Kỷ Thời Đình luôn biết cách làm cô quên đi nỗi sợ hãi đó, lôi cô vào vực sâu của đam mê hết lần này đến lần khác.
Lý trí còn sót lại không cho phép cô sa đọa thêm nữa.
Kỷ Thời Đình cảm nhận được sự chống cự của cô, chỉ cười nhẹ. Anh buông đôi môi đáng thương của cô ra, yết hầu khẽ động, sau đó lại tiếp
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chong-yeu-oi-em-muon-lam-nung/2777120/chuong-1006.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.