“Trò chơi... Đó là một trò chơi, lúc đầu em tưởng... Đó chỉ là một trò chơi mà thôi.”
“7 người bọn em... Ngoại trừ em và Khúc Mỹ Phàm, còn lại là 5 nam sinh.”
“Bởi vì Mỹ Phàm thích bọn họ, thích Lý Thắng, nhưng lại không dám đi chơi riêng cùng bọn họ nên mới bảo em đi cùng. Trước kia em vẫn chơi cùng bọn họ, mua đồ ăn vặt, mua đồ uống cho bọn họ, còn thường xuyên cùng nhau trốn học. Có một lần uống rượu say, em đã đồng ý chơi cùng bọn họ... Trò chơi kia. Em không biết tại sao mình lại đồng ý... Em rất hối hận...”
Trò chơi kia chơi thế nào?
“Chúng em rút bài. Ai rút được A cơ sẽ làm người nhát gan. Trong 6 người còn lại, ai rút được A bích sẽ là chủ, chịu trách nhiệm thiết kế 5 bẫy đen cho người nhát gan, để người đó vượt qua. Nếu người đó vượt qua 5 cửa này thì mỗi người còn lại đều phải làm nô lệ cho người đó một tháng. Người đó muốn làm gì cũng được.”
“Lúc đầu em rút được A cơ, Lý Thắng rút được A bích. Nhưng Mỹ Phàm cứ nhất quyết muốn đổi với em. Vì cô ấy muốn đổi lấy cơ hội tiếp xúc với Lý Thắng.”
Cho nên, em đồng ý?
“Đúng vậy, em không cãi lại được cô ấy, hơn nữa em sợ trò chơi khăm của những nam sinh đó. Lúc đó đang là nghỉ hè, phụ huynh của bọn em không quản bọn em
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-ay-o-trong-vuc-sau/2846655/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.