Đêm đã khuya, chỉ còn tiếng sóng biển vỗ đều đều từng đợt từng đợt khiến lòng người tĩnh lặng, nơi cắm trại đã trở nên yên tĩnh, các thuyền viên mệt mỏi cả ngày nay cũng đều đã nằm xuống nghỉ ngơi.
Chu Vân đang uể oải nằm dựa vào người Tuệ Tinh, vừa đọc sách vừa v**t v* bộ lông dày và mềm mại của Tuệ Tinh dưới ánh đèn dã ngoại trong lều, chợt thấy Tuệ Tinh bật dậy, nhìn chằm chằm ra ngoài cửa lều như hổ rình mồi.
Tần Thịnh ở ngoài lều nhỏ giọng gọi hắn: “Bác sĩ Chu? Anh ngủ chưa? Tôi có việc gấp.” Giọng nói cậu ta có chút lo lắng.
Chu Vân ngồi dậy vén cửa lều lên, Tuệ Tinh lao ra trước, canh giữ bên ngoài lều, hắn hỏi Tần Thịnh: “Sao vậy?”
Tần Thịnh kể lại chuyện Tần Mộ cầm tinh hạch hệ Ám trong tay, kết quả là hình như đã hấp thụ mất viên tinh hạch.
Chu Vân trầm ngâm: “Hấp thụ trực tiếp tinh hạch cấp Vương à… Anh ta từng bị tang thi cào bị thương, lẽ nào anh ta có dị năng hệ Ám?”
Chuyện này hiếm thấy đây, dù sao kiếp trước cũng không phát hiện con người có dị năng hệ Ám, lúc đó còn tưởng rằng hệ thống dị năng này là con người có hệ Quang, tương ứng với tang thi có hệ Ám.
Tần Thịnh căng thẳng nhìn hắn: “Anh tôi sẽ không biến thành tang thi chứ.” Cậu ta hạ giọng rất thấp, rõ ràng là sợ người xung quanh nghe thấy.
Bất kể là người thân thiết đến đâu, thuộc hạ trung thành đến mức nào, một khi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-dao-tren-khong-hoi-coc/3006386/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.