Số lần cha ra ngoài vào buổi tối ngày một nhiều hơn. Không chỉ buổi tối, thỉnh thoảng trên đường về nhà, giữa cánh đồng xanh rì, tôi cũng bắt gặp bóng lưng căng cứng của cha.
Ánh nắng gay gắt như trát lên tấm lưng đen bóng của ông. Ông ra sức lau mồ hôi, rồi quay sang dì Hà nở một nụ cười ngô nghê như trẻ con. Mùi thuốc trừ sâu lan tỏa trong không khí. Bàn tay trắng nõn của người phụ nữ vặn mở nắp chai, đưa qua cùng lúc là chiếc khăn tay màu vàng nhạt. Người đàn ông nhắm mắt tận hưởng cảm giác được lau mồ hôi, sau khi liếc nhìn bốn phía, bèn vội vàng rướn mặt lại gần.
Bà mặc một chiếc váy dài bằng voan điểm hoa đỏ li ti, chân đi đôi giày vải đen, tóc tết thành một bím dày và đen nhánh. Khi bà ngước mắt nhìn cha tôi, tôi lập tức nghĩ đến Trần Vọng Trì.
Cái đẹp luôn có những điểm tương đồng.
Sách từng viết, trong giới tự nhiên, phần lớn con đực dùng đủ mọi cách để tìm bạn tình, con cái sẽ lựa chọn một trong số rất nhiều kẻ theo đuổi, vì vậy ngoại hình của động vật giống đực thường nổi bật hơn.
Tôi không biết điều này có thật hay không, nhưng khi áp dụng lên loài người, tôi lại thấy không hẳn là như vậy.
Cha tôi không đẹp trai, vóc dáng cũng chẳng cao lớn, tướng mạo lại quá thô kệch. Vậy mà ông lại yêu mẹ của Trần Vọng Trì. Bà ấy rất đẹp. Khi bà lựa chọn cha tôi giữa vô vàn những người đàn ông săn đón, người đàn ông ấy đã ưỡn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-gio-thoi-qua-lai-lanh-lung/2850640/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.