Kỳ nghỉ hè năm cuối cấp ba, tôi và Trần Vọng Trì thường dành rất nhiều thời gian trong khu rừng sau nhà. Giữa bạt ngàn cây lá, anh nằm trên một thân cây to, khép hờ đôi mắt, để những vệt nắng nhảy nhót từ vầng trán xuống đến cằm.
Tôi thích ngắm gương mặt anh, ngắm đến mê mẩn. Anh chẳng bao giờ hỏi tôi đang nhìn gì, chỉ dùng đôi mắt ấy nhìn lại tôi, nhắm vào, rồi lại mở ra, cất lời: “Trần Thành Hạ, em lại muốn làm bậy thêm lần nữa phải không?”
Sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn, những đốm nắng trên mặt anh khẽ rung động. Rồi anh buông thõng cánh tay, túm lấy tóc tôi, chậm rãi ví tôi như một chú ngựa non bất kham.
Tôi chẳng hiểu điều đó nghĩa là gì. Vốn kiến thức nông cạn không đủ để tôi lý giải được ẩn ý trong lời anh nói.
Tôi chỉ nhớ cảm giác mà giọng nói của anh mang lại. Âm thanh ấy có hình dáng, có màu sắc, và có cả hương vị. Trong những ngày xa cách, tôi vẫn thường ngửi thấy mùi hương đó.
Đó là mùi của gió biển lùa qua kẽ lá, thứ gió cuốn phăng người ta từ tán lá xanh um vào lòng đại dương. Tôi sẽ ngâm mình trong làn nước biển, bên tai là tiếng nước chảy róc rách, là giọng Trần Vọng Trì đang trò chuyện cùng tôi.
Tôi thường lờ đi những gì anh nói, chỉ mải mê ngắm nhìn gương mặt anh, chỉ nghe thấy tiếng sóng biển vỗ về không ngớt. Cả người tôi như trải qua một trận bão biển.
Khi ấy, tôi không biết rằng sự mê đắm thân
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-gio-thoi-qua-lai-lanh-lung/2850641/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.