Sau khi rời xa Trần Vọng Trì, tôi học được rất nhiều cách giải khuây, kế thừa những mầm mống xấu xa từ cha hoặc mẹ tôi, sống một cuộc đời đảo lộn ngày đêm. Tôi nghĩ chúng tôi đang sống trong một chậu nước, và trong làn nước ấy là hình ảnh phản chiếu của cả thế giới.
Đám người đó thường xuyên hút thuốc, hàm răng ố vàng đi cùng mái tóc rậm rạp bù xù. Tôi thường lén gọi họ là những kẻ nhặt rác.
Tôi cũng là một thành viên trong số đó, và còn lấy làm tự hào vì điều này, vì để xua tan đi nỗi hoảng loạn không tên trong lòng. Tôi bắt đầu hoài nghi những kiến thức trong sách vở. Loài người sống quần cư, mãnh thú đi một mình. Trong vô số những đêm đen, tôi cảm thấy một nỗi cô độc đang sinh sôi xung quanh mình.
“Thảo nguyên” nằm ở phía bắc thành phố, quê tôi lại ở hướng nam. Mỗi lần đạp xe đến đó, tôi đều cảm thấy mình đang ngày một rời xa Trần Vọng Trì.
Đậu Nha sai tôi đi mua rượu và thuốc lá. Đám ma men nghiện ngập đó đang bán mạng để chạy trốn khỏi kiếp nạn.
Nửa chai rượu cuối cùng bị tôi uống cạn. Đậu Nha nói với tôi, uống rượu vào sẽ không nhớ đến bất cứ chuyện buồn nào nữa.
Khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhớ đến cha mình. Ông cũng đã từng nhốt mình trong phòng tối để nghiện rượu, nhưng chưa đầy nửa năm sau đã tìm lại được sức sống.
Tôi bước theo con đường cũ của ông, mong rằng có thể được như ông, quên đi Trần Vọng Trì như cách ông đã
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-gio-thoi-qua-lai-lanh-lung/2850643/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.