Mỗi khi nỗi nhớ ùa về, tôi lại mơ thấy con cá đuôi đỏ đã chết. Đuôi nó quẫy nhẹ, mặt nước gợn sóng lan xa. Thế giới dưới nước tĩnh lặng đến độ có thể nghe thấy tiếng ve sầu trên đất liền, và cả giọng Trần Vọng Trì đang khẽ gọi tên tôi.
Tôi biết rõ đó chỉ là một giấc mơ, bởi vì Trần Vọng Trì rất ít khi gọi cả họ lẫn tên của tôi. Sau khi rời quê hương, cái tên của tôi dường như đã bị chôn sâu dưới trận tuyết lớn trên đường về phương Bắc.
Trong mơ, tôi bị dòng nước níu giữ, điều này mang lại cho tôi một cảm giác an toàn đã lâu không có được. Nước sông hay nước biển cứ rì rào chảy qua tai tôi.
Và tôi lại nhớ về hình hài trong giọng nói của Trần Vọng Trì.
Khi thế giới chuyển sang một màu xanh non, tôi thường vào rừng để tìm lá cây. Lá cây có muôn hình vạn trạng, tôi đã dành rất nhiều thời gian trong khu rừng ấy, nhưng trước sau vẫn không thể tìm thấy một chiếc lá nào giống hệt chiếc lá trong tay Trần Vọng Trì.
Sau đó, tôi nhớ ra một vĩ nhân từng nói rằng, trên đời này không có hai chiếc lá nào hoàn toàn giống nhau.
Điều này khiến tôi có chút bực bội. Cuối cùng, tôi chỉ tìm được một chiếc tương tự.
Bởi vì giữa chiếc lá ấy có một khoảng trống hình ngôi sao do sâu cắn, mà Trần Vọng Trì đã từng dùng một chiếc lá tương tự để nhìn vào mắt tôi.
Những đường gân của chiếc lá uốn lượn, mỏng manh, yếu ớt. Tôi nghĩ đến những
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-gio-thoi-qua-lai-lanh-lung/2850644/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.