Nụ hôn của Trần Vọng Trì giống như nước biển vào một buổi chiều xuân. Tấm rèm cửa cuối cùng cũng không chống chọi nổi sức nặng của mưa mà biến thành một tấm phông nền sẫm màu. Lưng tôi bị mép bàn gỗ làm trầy xước, cơn đau xuyên qua lớp áo mỏng, xộc thẳng vào tủy sống, khiến tôi nhớ đến những chuyện hỗn loạn đã xảy ra với Trần Vọng Trì trong khu rừng vào mùa hè năm ngoái.
Nỗi đau này không thể so sánh với cảm giác bị mầm cỏ đâm vào mắt cá chân, lại càng không thể sánh bằng sức lực của Trần Vọng Trì.
Tôi gần như ngã quỵ trong vòng tay anh.
Căn phòng thuê thực sự quá nhỏ, đến hơi thở của hai người cũng khó mà chứa hết.
Ngày hôm đó chúng tôi không ra ngoài. Khi ông chủ tiệm mì gọi điện tìm tôi, tôi vẫn đang suy nghĩ xem phải trả lời câu hỏi của Trần Vọng Trì như thế nào. Mới một giây trước, anh hỏi tôi khi nào về nhà, nói rằng cha tôi đang rất lo lắng
.
Không phải “nhà em”, mà chỉ hỏi tôi khi nào về nhà, cứ như thể chúng tôi đã là người một nhà từ lâu.
Điếu thuốc kẹp giữa những ngón tay anh ở ngay bên cạnh vai trái của tôi, hơi nóng phả ra lúc gần lúc xa. Tôi nằm úp ở đó, nói dối với ông chủ rằng hôm qua dầm mưa nên bị bệnh, đành phải xin nghỉ.
Sau đó, tôi nghe thấy một tiếng cười rất khẽ, như thể khói thuốc tan vào trong màn mưa ngoài kia. Cúp điện thoại, tôi nghiêng đầu hỏi có phải anh đang cười tôi không.
Trần
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-gio-thoi-qua-lai-lanh-lung/2850645/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.