Chủ nhà vô tội bị Khương Điềm tặng cho một đá ấn Sở Duật xuống ghế sofa tẩn cho một trận nên thân.
Nghe anh giải thích, Khương Điềm biết mình đã hiểu lầm anh nên rất ngoan ngoãn ôm hòm thuốc ngồi trên ghế giám đốc.
Chủ nhà khoác vai Sở Duật, không biết đã nói gì mà Sở Duật quay phắt đầu lại, nhìn Khương Điềm với vẻ mặt quái quái.
Trong phòng làm việc chỉ còn lại Sở Duật và Khương Điềm.
Vẻ mặt hóng chuyện của Sở Duật không thể giấu nổi, anh ta là một người đàn ông cao to, nhưng trông trí tuệ không được phát triển đầy đủ cho lắm, khác một trời một vực với đám người nhà họ Khương bên trong một đằng bên ngoài một nẻo kia.
Chủ nhà vừa đi khỏi, cảm xúc của Khương Điềm cũng không còn lên lên xuống xuống nữa, cô trở lại trạng thái bình thường của một nhà điều chế nước hoa thiên tài.
Cô đẩy khay hoa quả sang, cười nhẹ: “Ăn hoa quả chứ?”
Thật ra kỹ thuật cầm dao của chủ nhà không được tốt lắm, vừa nhìn đã biết không phải người biết nấu ăn, mỗi lát hoa quả dày mỏng khác nhau, còn có miếng nửa mỏng nửa dày.
Sở Duật đề cao cảnh giác: “Anh hai đã nói, không thể tiết lộ thân phận của anh ấy!”
Bí ẩn vậy sao.
Khương Điềm hơi buồn cười, chẳng lẽ bạn trai mới nhậm chức của cô là trùm xã hội đen à?
Nhưng không thể phủ nhận một điều, Khương Điềm rất hưởng thụ những chuyện bí ẩn này.
Chắc là di chứng sau khi gặp được Ngụy Thuần vào năm 18 tuổi kia.
Để rồi trong cuộc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-huong-thao-thu-vi/1845433/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.