Nhìn dì khóc, anh em Nhị Trụ đỏ hoe mắt, lúng túng không biết làm sao, đành quay sang cầu cứu ông cụ Diệp:
“Dượng, dượng bảo dì đừng khóc nữa. Chúng cháu mang gạo tới mà dì lại khóc. Để mẹ cháu biết dì bị chúng cháu làm khóc, chắc chắn về nhà bà ấy sẽ lột da chúng cháu mất!”
Ông cụ Diệp quấn một chiếc khăn trắng trên đầu, miệng nhả từng hơi thuốc lá. Đôi mắt đục ngầu không biết đang nghĩ gì. Nghe Nhị Trụ nói vậy, ông cụ gõ tẩu thuốc vào đất, nhả một hơi khói rồi bảo vợ:
“Bà lão, khóc cái gì? Nhị Trụ và các cháu đều là những đứa trẻ tốt. Chúng hiếu thảo với bà, sau này bà sẽ được hưởng phúc thôi! Đừng khóc nữa. Các cháu tốt như vậy, mình cũng phải tốt lại với chúng. Chờ Diệp Tử ở lâm trường kiếm được chút đồ ngon, dượng sẽ đem sang nhà chị cả nhiều một chút. Về sau đừng phân biệt nhà chị, nhà em nữa, hai nhà mình như một. Ai khó khăn, người kia giúp. Thế được không?”
Tôn Nhị Anh gạt nước mắt, đáp:
“Được! Nhị Trụ, Tam Trụ, Tứ Trụ, dì cảm ơn các cháu!”
Vệ Tứ Trụ, người vẫn luôn im lặng, bỗng nhíu mày nói:
“Dì, dì yên tâm, nhà mình còn giống lúa chứ? Giờ vẫn còn kịp trồng một vụ lúa, một vụ cải nữa. Khi sản lượng công sẽ chia xong, anh em cháu định khai hoang thêm chút đất, đến lúc đó sẽ trồng cùng, thu hoạch xong cũng giúp mang về luôn. Chỉ thêm mấy ngày vất vả thôi. Diệp Tử không ở đây, thì tụi cháu là con trai của dì.”
Tôn Nhị
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-nang-than-bi-thap-nien-60/1921089/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.