Giáo viên Toán nói chuyện chậm rãi như đang hát ru khiến người ta buồn ngủ.
Tùng Gia cố gắng nghe mười lăm phút, trốn sau bức tường bằng sách nhắm mắt một lúc, đến khi không còn buồn ngủ nữa lại bắt đầu xoay bút.
Kỹ thuật của cô ấy điêu luyện, một cây bút nhanh chóng xoay chuyển giữa các ngón tay.
"Lạch cạch", bút rơi xuống đất, lăn đến dưới bàn Nghê Diên.
Tùng Gia nhặt lên, không với tới nên buộc phải cúi xuống ghé vào đầu gối Nghê Diên.
"Được không? Nếu không thì tớ nhặt giúp cậu?" Nghê Diên hạ giọng nói.
"Không cần, để tớ tự nhặt." Ngón tay Tùng Gia với được nắp bút, lúc cô ấy ngồi thẳng lại, lỗ tai dừng lại trước ngực Nghê Diên vài giây.
"Diên Nhi, sao tim cậu đập nhanh thế?" Tùng Gia hỏi.
Cô ấy lại nhìn mặt Nghê Diên, thuận tay sờ một cái, "Còn mặt cậu sao lại nóng thế?"
"Tớ nóng." Nghê Diên nói.
"Nóng mới lạ."
"Nói thật đi." Tùng Gia nói.
Nghê Diên đưa tay che miệng, lén lút giống như đang nói chuyện bí mật, "Đâm thủng lớp giấy rồi."
"Hả?"
Tùng Gia phản ứng chậm nửa nhịp, "Cậu tỏ tình với em trai rồi?! Thật sự bắt được người rồi?! Tớ quá coi thường cậu rồi Diên Nhi, tớ còn tưởng cậu chỉ biết khoác lác."
Tùng Gia vui mừng khôn nguôi, "Đúng là có tiền đồ, bắp cải nhà trồng đã ăn heo rồi*."
(*Xuất phát từ câu "Bắp cải nhà trồng bị heo ăn", ẩn dụ một nữ thần đã được một người bình thường cướp đi.)
Nghê Diên: "..."
Hai cô nàng xì xào nói chuyện, giáo viên Toán trên bục giảng thấy vô cùng rõ ràng.
Đỡ kính lão, đưa phấn trong tay ra, "Cho các em năm phút để hoàn thành đề trên bảng. Nào, Nghê Diên, Tùng Gia hai em lên bảng làm đi."
Đột nhiên bị gọi lên bảng.
Nghê Diên đứng dậy khỏi chỗ ngồi, Tùng Gia đi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-phai-cau-chan-song-roi-khong/2783593/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.