“Không nhớ anh cũng không sao. Từ hôm nay trở đi, anh nhất định sẽ khiến em nhớ anh thật rõ… Anh, Cố Thám, nhất định phải trở thành người in sâu nhất trong lòng em – Tô Hi!”
Một câu nói bá đạo, ngông cuồng, đầy khí thế được thốt ra từ miệng Cố Thám khiến Tô Hi ngơ ngẩn mất một lúc, sau đó lại đỏ mặt tía tai. Anh… đang tỏ tình với mình sao?
“Cố tổng, anh… anh đang… đang tỏ… tỏ tình…” Tô Hi căng thẳng đến nỗi nói một câu hỏi mà lắp ba lắp bắp mãi vẫn chưa xong.
Cố Thám đan tay, đặt lên bàn làm việc, chiếc cằm kiên nghị khẽ tựa lên mu bàn tay, dáng vẻ bá đạo lại xen chút dịu dàng. “Tỏ tình cũng được, bày tỏ cũng thế, tóm lại, Tô Hi, em là của anh!”
Ánh mắt si tình, lời tuyên bố bá đạo, sắc mặt cương quyết không chấp nhận phản bác khiến Tô Hi bối rối đến độ không kịp phản ứng. Nhưng đâu phải anh nói cô là của anh thì cô liền là của anh được!
“Tôi… tôi…”
“Em làm sao?”
Tô Hi lấy lại tinh thần, bóp mạnh hai cái vào đùi mình, cơn đau rõ rệt khiến cô tỉnh táo đôi chút. “Cố tổng, anh dựa vào đâu mà nghĩ tôi sẽ dễ dàng chấp nhận một người đàn ông mà lần đầu gặp đã dí đầu tôi vào vòi nước lạnh?”
Chỉ cần nhớ lại lần đầu gặp Cố Thám, trong đầu Tô Hi liền vang lên tiếng sét đùng đoàng như bị trời đánh – trong giòn ngoài mềm!
Một người đàn ông thô lỗ, cho dù có đẹp trai cỡ nào, cũng vô dụng!
Cố Thám:
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-tong-tai-cung-chieu-thu-ky-truong-tan-troi/2763382/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.