Ba ngày sau, Ôn thị.
Ôn Ý Thư đặt những văn kiện đã ký tên xong sang một bên, sau đó không nhịn được khẽ xoa hai đầu mày.
Tiếng gõ cửa của trợ lý vừa vặn vang lên, "Ôn tiên sinh?"
Ôn Ý Thư gật đầu cười, "Mang văn kiện đi đi"
Trợ lý đáp một tiếng, lấy văn kiện rời đi.
Ôn Ý Thư thu mắt, dư quang lại dừng trên màn hình máy tính bên cạnh, nơi đó phản chiếu lại một gương mặt đang mỉm cười.
Y không kiềm được nâng tay chạm vào khóe môi hơi nhếch của mình.
Khương Phỉ nói, y có thể không cần luôn cười như vậy.
Cô còn nói, y lúc không cười so với lúc cười đẹp hơn nhiều.
Ôn Ý Thư hơi sững người, y đã quen luôn cười thế này.
Kéo ngăn kéo bên bàn làm việc, y lấy một quyển sách ra.
Ngày đó, Khương Phỉ cho y cuốn sách này, đây chỉ là một quyển tuyển tập tạp văn vô cùng dễ hiểu.
Ôn Ý Thư tùy ý mở ra một trang, y không đọc, chỉ đơn giản dùng mu bàn tay vân vê.
Việc ở cạnh Khương Phỉ không hề khó khăn như trong tưởng tượng của y.
Thậm chí, đó là những lúc trong khoảng thời gian này, y hiếm khi được thư thái đến vậy.
Ôn Ý Thư ngẩng đầu, lần nữa nhìn về phía màn hình máy tính, độ cong nơi khóe môi dần kéo xuống, hiện ra một gương mặt không cảm xúc.
Ngày đó, Khương Phỉ còn nói một câu...!
"Đối với ai anh cũng cười như vậy, người anh quý trọng sẽ không thể phát hiện sự đặc biệt anh dành cho cô ấy"
Ôn Ý Thư hơi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cong-luoc-co-chap-cuong/237205/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.