Hôm sau, Lâm Hữu dán miếng ngăn cách đi học, cậu cố ý chọn loại cỡ lớn, mùi bạc hà siêu nồng, dán kín vùng da nho nhỏ sau cổ.
Lục Thanh Nham lại rảnh tay quá mức, thỉnh thoảng lại sờ cổ cậu, còn cố ý gẩy quanh mép miếng dán, Lâm Hữu đánh cho một phát cũng không tức giận, chỉ tủm tỉm nhìn cậu.
Lâm Hữu sắp phiền chết rồi.
“Mẹ anh, có yên được không thế?” Trong giờ Toán, Lâm Hữu trầm giọng mắng, “Cả buổi sáng Bạch Lộ nhìn chúng ta bao nhiêu lần rồi, đến tên ngốc Diệp Nam Sơn kia cũng hỏi em có ngửi thấy mùi tuyết tùng không, cậu ấy nghĩ mùi trên người anh đó!”
Có trời mới biết khi Diệp Nam Sơn hỏi cậu như vậy, tim cậu suýt ngừng đập.
Pheromone của Lục Thanh Nham có tính xâm lược mạnh thế nào, giờ cậu biết rồi.
Đã vậy pheromone càng mạnh mẽ, thời gian dấu hiệu tạm thời có tác dụng càng lâu, Lâm Hữu nghĩ, ít nhất cũng phải một tuần dấu vết trên cổ cậu mới biến mất.
Nghĩ tới đây, Lâm Hữ lại muốn đấm cho đứa mất não hôm qua là mình một trận.
Sao cậu có thể mê đắm sắc đẹp của Lục Thanh Nham đến mức nghĩ rằng để anh làm gì cũng được chứ?
Lâm Hữu phẫn nộ nghĩ, ngói bút sơ ý chọc thủng tờ giấy.
Lục Thanh Nham trắng trợn nắm bàn tay không cầm bút dưới gầm bàn của Lâm Hữu, vậy mà anh còn có lòng nhìn bài Lâm Hữu đang làm, “Em tính sai một câu rồi, đáp án câu hai là 8.”
Lâm Hữu cho Lục Thanh Nham một ánh mắt như đao khoét, nhưng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cong-thuc-du-bat-cao-cap/2307495/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.