Lục Thanh Nham không biết phải biểu cảm thế nào với món quà này.
Nhưng thật lòng, bức tranh Lâm Hữu tặng anh rất đẹp, là tranh sơn dầu. Trong bức tranh là mùa hè với những tán cây xanh mướt, cùng một ô cửa sổ nửa mở, Lục Thanh Nham ngồi bên cửa sổ, ôm đàn ghi ta. Mỗi nét vẽ đều rất tinh tế, phong cảnh ngoài cửa sổ, hoa hồng đỏ trên bệ cửa, còn có nam sinh trẻ tuổi tuấn tú ngồi trước đó, tất cả đều vô cùng sống động. Tựa như thời gian ngừng lại ngay giây phút ấy, khắc lên bức tranh này.
Lục Thanh Nham nhìn thoáng qua đã biết Lâm Hữu tự tay vẽ.
Có thể người khác không biết, nhưng anh biết từ nhỏ Lâm Hữu đã vẽ rất giỏi, ông ngoại Lâm Hữu là họa sĩ, có điều lên cấp ba việc học rất bận rộn, dần dần Lâm Hữu không vẽ nữa.
Không ngờ lúc này cầm bút lần nữa, cậu vẫn quen tay như vậy.
Nhưng Lục Thanh Nham vẫn uyển chuyển nêu ý kiến với Lâm Hữu, “Nếu em vẽ em tặng anh, anh sẽ càng vui hơn. Anh mang bức tranh này về treo đầu giường, người nào biết thì biết là quà bạn trai tặng anh, ai không biết chắc chắn sẽ nghĩ anh rất tự luyến.”
Lâm Hữu bật cười, cậu đá Lục Thanh Nham một cái rất nhẹ, “Đòi hỏi nhiều quá, vẽ cho anh là được rồi, biết em vẽ bao lâu không? Hai tháng đó!”
Cậu vẫn phải đi học, những lúc được nghỉ hai ngày về nhà mới có thời gian vẽ mấy nét.
“Nhưng vốn dĩ đây không phải quà valentine cho anh đâu.” Lâm Hữu nói với
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cong-thuc-du-bat-cao-cap/2307496/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.