Đám Diệp Nam Sơn mấy cả buổi sáng mới “tiêu hóa” được chuyện này.
Suốt cả ba tiết, góc sát cửa sổ cuối lớp yên lặng như tờ, khi sự ngạc nhiên, tức giận, điên cuồng ban đầu qua đi, hiện giờ chỉ còn lại vẻ yên tĩnh đìu hiu.
“Tui ngốc quá, vậy mà tui lại tin họ là anh em thân thiết.” Thiệu Án nhìn ra cửa sổ, thì thào: “Rõ ràng tui đã nhìn thấy họ cù cưa cù nhằng vô số lần, quấn quít lấy nhau, vậy mà tui không nghi ngờ gì hết.”
Bạch Lộ ngồi bên cạnh, yếu ớt đáp lời: “Ai mà chả vậy…”
Cô từng chắc chắn rằng, dù trên thế giới chỉ còn lại một đôi AO là Lục Thanh Nham và Lâm Hữu, họ cũng sẽ không yêu nhau.
Cô sai rồi.
Mặt đau quá.
Diệp Nam Sơn tổ bên cạnh u oán lườm họ, không muốn nói gì nữa.
Má nó chớ, đã nói độc thân vui tính cùng nhau cơ mà, mấy ông lại nên vợ nên chồng sau lưng tui. Rốt cuộc niềm tin có còn trên cõi này không?
Lâm Hữu thấy họ đau buồn sầu thảm, cậu dở khóc dở cười, “Tôi với lão Lục ở bên nhau không phải chuyện hiển nhiên à, cần phải vậy không?”
“Ông im đi, bây giờ ông với lão Lục là những thành viên phản bội tổ chức, không có quyền phát ngôn.” Diệp Nam Sơn giơ tay thành khấu súng nhắm về phía họ.
Được, Lâm Hữu lẳng lặng kéo khóa miệng, không kích thích họ nữa.
May mà sau một buổi sáng, cuối cùng mấy người họ cũng dần dần bình thường lại.
Họ bắt đầu an ủi lẫn nhau, “Ít nhiều gì cũng là nước
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cong-thuc-du-bat-cao-cap/2307497/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.