Kinh kỳ một đêm bị thảm sát hơn bốn trăm người. Tuy rằng Lận Tắc đã sớm bố trí trước, ví như mấy ngày trước lấy cớ tuần tra mà điều Nội sử Dương Vân đến huyện An Hà ngoài thành, cho nên đêm ấy Dương Vân cùng một đám tâm phúc chết ở ngoại thành. Lại như khắp các vị trí đều có người giám thị ngày đêm, vừa nhận lệnh liền ra tay chém giết, thu thập thi thể mang ra khỏi thành. Có thể nói đã giảm thiểu đến mức thấp nhất cả ảnh hưởng lẫn thời gian. Nhưng rốt cuộc cũng không thể hoàn toàn không có phong ba, bởi lẽ vụ việc xoay quanh một trong cửu khanh là Nội sử, người liên can có đến ba phần là quan quyến hoặc nhà vọng tộc địa phương.
Từ hôm sau, cả Kinh Triệu Doãn và phủ Đình Úy đều có người đến báo án, hồ sơ dần dần chất đống. Sau đó lại nhận được tin từ huyện lệnh An Hà báo Dương Vân đã chết.
Từ đó lần theo manh mối, dựa vào thương tích chí mạng, chiêu thức dùng đao, cùng những chứng cứ hung thủ để lại tại hiện trường, lại liên đới đến nội gián Vương thị, thế là mọi tội danh đều được đẩy lên người Vệ Thái.
Vài ngày sau, lời đồn trong thành Lạc Dương dần trở nên nhất trí — rằng Vệ Thái bất mãn với việc thiên tử ban phong Lận Tắc làm Nghiệp Thành hầu, nắm việc Ký Châu, cho nên mới điều động mật thám ẩn mình trong thành Lạc Dương thực hiện hành động khiêu khích.
Tùy Đường ở hậu viện, tự nhiên cũng nghe được đôi phần.
Giữa trưa, ánh dương rực
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cung-quan-ke-can/2744863/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.