Khi Trình Kính Giai trở lại nhà hàng, Trình Kính Thanh đã hoàn thành xong một cuốn bài tập. Thấy cô về, cậu thong thả tháo kính ra rồi cẩn thận xếp sách vở vào cặp.
Dương Vũ Tô ngồi cạnh vừa chơi game vừa ngáp ngắn ngáp dài, liếc nhìn Trình Kính Giai hỏi: "Đi lâu thế? Lý Phùng Trì và Tưởng Diễm đâu?"
Trình Kính Giai nhún vai: "Chị cũng không biết."
Dương Vũ Tô gật đầu, vừa thoát game đã nhận được tin nhắn của Tưởng Diễm. Cô đứng dậy đeo balo: "Chị Giai, Tưởng Diễm bảo hôm nay không tiện, hẹn lần sau. Nhớ dẫn em Kính Thanh đi cùng nhé."
Trình Kính Giai đáp "ừ", đợi cô ấy đi rồi, Trình Kính Thanh xách túi của Lý Phùng Trì và của mình lên vai, tay kia đưa chiếc cúp cho cô.
"Chị không thích cúp vàng sao? Giữ lấy đi, em 'Phùng Trì' tặng chị đấy."
Giọng điệu châm chọc.
Trình Kính Giai giả vờ không hiểu, ôm chặt chiếc cúp theo em trai ra khỏi nhà hàng.
Đến chỗ để xe, cô lại nhét cúp vào tay Trình Kính Thanh: "Chị lái xe, em cầm hộ cái cúp. Dù sao cúp vàng thế này em cũng ít có cơ hội cầm lắm."
Trình Kính Thanh: "..."
Cậu tức giận véo tóc cô: "Làm chị gì mà độc ác thế, cứ chọc vào nỗi đau của em. Em đã hứa lần sau sẽ đoạt về cho chị rồi mà?"
Trình Kính Giai không chịu thua, véo lại: "Được rồi được rồi, Trình Kỷ Tử giỏi nhất. Lên xe, về nhà."
Trên đường, Trình Kính Thanh ôm eo cô, giọng ấm ức: "Chị đã lớn rồi, đừng có tham gia mấy trò cá cược trẻ con
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cung-thu-sac-hoa-hong-uy-nhi-ngat/2852177/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.