Trong gian bếp, Cao Thị mở to đôi mắt phượng xinh đẹp, ngơ ngác nhìn người xa lạ trước mặt, cả người ngây dại.
Ánh mắt nàng chứa đựng nỗi mơ hồ và sợ hãi.
Trương lang trung bỗng không biết nên nói gì cho phải.
Tạ Ngọc Uyên lén nhìn thần sắc của ông.
"Lang trung, nương ta tuy có đôi lúc điên điên, nhưng sẽ không làm hại ai đâu. Ông lấy quần áo rách ra đây đi, đợi sửa xong ta sẽ đưa nương về."
Một người phụ nữ đẹp đẽ và đoan trang thế này, có thể nào lại là người điên?
Trương lang trung bất giác tò mò, lẩm bẩm nói: "Được thôi, có vài tấm chăn nữa, bảo nương ngươi vá giúp."
Nói ra rồi, ông lại muốn cắn lưỡi mình. Không phải ông đã thề sẽ khiến nha đầu này khổ sở hay sao, sao chỉ mấy câu thôi mà đã đổi ý rồi? Trương Hư Hoài, ngươi đúng là kẻ phản bội chính mình mà!
Nghe vậy, Tạ Ngọc Uyên nhanh nhẹn kéo Cao Thị từ gian bếp ra, cho bà ngồi yên trên ghế.
"Lang trung, chăn ở đâu, để ta đi lấy."
"Khụ… khụ… khụ…"
Trương lang trung ho vài tiếng, ánh mắt liếc về phía căn phòng ở phía đông.
"À… nam nữ khác biệt, ngươi đừng vào phòng ta. Nhà này tuy nhỏ nhưng nề nếp không thiếu đâu."
Tạ Ngọc Uyên cười: "Lang trung, quy củ ra sao ông cứ nói."
Ông chỉ tay: "Phòng đông kia là của cháu ta, nó mắc bệnh quái lạ, không chịu được gió, cũng không thấy ánh sáng, ngươi đừng vào. Mỗi ngày đem ba bữa để ngoài cửa là được."
Tạ Ngọc Uyên nhìn thoáng qua căn phòng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-doi-my-man-cua-dich-nu-ta-ngoc-uyen/2909003/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.