A Cổ Lệ lớn hơn Lý Cẩm Dạ tròn mười tuổi, bàn tay có chút chai sạn nhẹ nhàng v**t v* lưng cậu thiếu niên, nước mắt nghẹn lại chưa rơi.
"A Dạ, cả vương tộc giờ chỉ còn lại hai dì cháu ta."
Lý Cẩm Dạ nghẹn ngào: “A Cổ Lệ, làm sao dì sống sót được vậy? Ngày đó cháu rõ ràng đã thấy..."
A Cổ Lệ cười nhạt: "Cháu quên rồi sao, dì của cháu ngoài việc là công chúa Bồ Loại, còn là đại đương gia của Hắc Phong trại nữa đó."
Khi nàng làm đại đương gia của Hắc Phong trại, trong trướng công chúa luôn có một thị nữ có dung mạo giống nàng để đóng giả làm công chúa.
Không ngờ rằng, điều đó giúp nàng thoát khỏi kiếp diệt tộc.
"Cháu thì sao? Làm sao cháu sống sót được?"
Tay Lý Cẩm Dạ không tự chủ được run rẩy, chuẩn bị mở miệng, thì bỗng nghe thấy tiếng kêu từ phòng bên cạnh.
Hai người lập tức tách ra, nhìn nhau một cái, rồi thân hình A Cổ Lệ nhẹ nhàng lướt đi, biến mất sau bức bình phong.
Lý Cẩm Dạ bước nhanh ra khỏi phòng, vừa bước vài bước, đã thấy Tô Trường Sam loạng choạng từ trong phòng chạy ra: “Thị vệ, thị vệ..."
"Phập... phập...." mấy tiếng, từ bốn cửa sổ bỗng xuất hiện bảy, tám tên áo đen, tay cầm đao sáng loáng lao về phía Tô Trường Sam và Lý Cẩm Dạ.
Thanh Sơn, Loạn Sơn từ trong bóng tối hiện thân, giương cung dài sau lưng, một địch mười lao vào chiến đấu.
Vương công công nghe tiếng động, lăn tròn chạy ra, cái mông trắng phau lộ ra hơn nửa, nhìn cảnh tượng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-doi-my-man-cua-dich-nu-ta-ngoc-uyen/2909074/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.