Tạ lão phu nhân vốn chỉ bệnh tám phần, bị nói mấy câu, lại tức đến mức lên mười phần, lồng ngực tức nghẹn, mắt vừa khép lại đã ngất đi lần nữa.
Tạ lão nhị không muốn chấp nhặt với phụ nữ ngốc nghếch, chỉ quay sang nhìn đại ca.
Ai ngờ, Tạ lão đại cúi mắt, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, làm như không thấy gì.
Tạ lão nhị thấy vậy, cười nhạt cắn chặt răng.
Cố Thị hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt tức giận của Tạ lão nhị, nói: "A Uyên, con đừng so đo với phu nhân, bà ấy già, lú lẫn rồi, con đừng lú lẫn theo."
Tạ Ngọc Uyên không đáp lời, nghiêng đầu hỏi: "Phụ thân cũng muốn ta xem bệnh sao?"
Phải thừa nhận rằng lời Cố Thị tuy thô nhưng lý lẽ không sai, nương mà có chuyện gì thì trong ba năm tới, hắn sẽ chẳng có chút lợi lộc gì.
Huyệt thái dương Tạ nhị gia giật giật, lời nói gần như rít qua kẽ răng: "Nếu ngươi có thể xem thì xem, hỏi ta làm gì?"
Dĩ nhiên là phải hỏi ngươi rồi!
Không chỉ hỏi, mà còn phải hỏi cho thật rõ ràng. Tạ Ngọc Uyên cười nhạt, nhìn thẳng vào mắt ông ta: "Phụ thân tin ta?"
Trong lòng Tạ nhị gia thầm rủa "đồ súc sinh", nhưng mặt mày lại phải tỏ vẻ hối hận: "Việc trước kia là cha hiểu lầm con, giờ tổ mẫu con đang bệnh, chữa trị quan trọng hơn."
Tạ Ngọc Uyên khẽ nhướng mày: "Phụ thân, Tứ muội đẩy ta xuống nước, Thiệu di nương hỗn láo, chỉ một câu 'hiểu lầm' là xong sao?"
"Ngươi còn muốn gì nữa?" Tạ nhị gia tức
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-doi-my-man-cua-dich-nu-ta-ngoc-uyen/2909185/chuong-198.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.