Tạ lão gia đâu phải không nhớ cháu rể mình là ai, chỉ là cố ý để Cố thị mở lời ra trước mà thôi.
Quả nhiên, vừa nói xong, sắc mặt của Tạ Thừa Lâm và Tạ Ngọc My đều không mấy dễ coi.
Thật ra, sắc mặt của ai cũng chẳng dễ coi chút nào.
Tạ lão gia thầm nghĩ: Chưa nói đến thằng cháu trai, riêng con nha đầu này đã là nước đổ đi rồi, nay lại quay về làm gì? Có bị liên lụy không đây?
Tạ đại gia nghĩ: Thằng nhãi này là đồ nghiện cờ bạc, đến cả sống chết của mẹ ruột còn mặc kệ, giờ mò đến chẳng lẽ là để vay tiền?
Cố thị: Hôm nay là hai mươi bảy Tết, chỉ còn ba ngày nữa là đến năm mới, tứ nha đầu vào kinh cùng chồng lúc này, chẳng lẽ đã được nâng lên làm chính thất rồi?
Tạ Ngọc My nhìn từng gương mặt, thấy rõ sắc mặt của từng người.
Nàng chậm rãi nhấp một ngụm trà rồi nói: “Chuyến này bọn con theo Đỗ Thần Tài vào kinh, phu quân con đang làm việc dưới trướng ông ấy. À, chắc mọi người không biết Đỗ Thần Tài đâu, ông ấy vốn là người giàu nhất phủ Tô Châu, thân mẫu của ông ấy là muội muội của chính thê của đại thần Tiêu Tranh Minh trong phủ Nội vụ!”
Câu nói vang lên như một cú búa nặng nề giáng thẳng vào tim mọi người.
Đầu óc Tạ lão gia xoay chuyển rất nhanh.
Vậy tức là, Đỗ Thần Tài và Tấn Vương phi là anh em họ, mà Tấn Vương phi lại là Hoàng hậu tương lai của Trung cung, sau này lên ngôi, Đỗ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-doi-my-man-cua-dich-nu-ta-ngoc-uyen/2910651/chuong-600.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.