Mọi việc không cần gấp gáp, đó là điều trong lòng đã xác định. Nhưng có những chuyện, dẫu biết rõ kết cục, cũng chẳng thể nào không sốt ruột… Ví như bệnh tình của Giang Đình.
Cao Ngọc Uyên châm kim rất chậm, mỗi lần hạ kim lại sâu hơn bình thường vài phần, giữa chừng còn ngừng tay ba bốn lần.
Giang Phong đứng bên nhìn, trán lập tức rịn mồ hôi lạnh, tiểu thư chỉ khi thật sự bất lực, kim mới châm chậm đến vậy.
Sinh – lão – bệnh – tử, chẳng ai có thể làm trái thiên mệnh.
Cao Ngọc Uyên hiểu rất rõ, mạng của Giang Đình sắp đi đến tận cùng rồi.
Mũi kim cuối cùng vừa rút ra, chưa kịp mở miệng, đã nghe Giang Đình trầm giọng nói: “Già rồi, mộng cũng nhiều hơn. Đêm qua ta mơ thấy Đại gia.”
Người mà ông nhắc đến là Cao Phác.
Cao Ngọc Uyên khựng lại một chút, không lên tiếng, chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên giường ông.
“Đại gia mặc áo dài màu tùng hoa. Màu ấy kén người lắm, ai không hợp sẽ trông nhẹ dạ phóng túng. Cả đời này, ta chưa từng thấy ai mặc màu đó mà lại trông đoan chính như Đại gia.”
Ánh mắt Giang Đình thoáng chút mê mang.
“Ngài nắm tay ta nói: ‘Những năm qua khổ cho ngươi rồi, Cao gia nhờ có ngươi mới còn lại được như hôm nay.’”
Cao Ngọc Uyên nhìn ông, ánh mắt dịu dàng.
“Sau đó ta lại gặp Nhị gia. Ngài nói mình làm đồng tử bên cạnh Bồ Tát, nhưng bị chê là bướng bỉnh, bị phạt chép kinh Phật mãi, đến tay sắp rụng luôn rồi!”
Nói đến đây, Giang Đình bật
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-doi-my-man-cua-dich-nu-ta-ngoc-uyen/2910733/chuong-682.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.