Có một khoảnh khắc, trong lòng Ôn Ý thoáng chột dạ, bởi vì một tình huống lộ liễu như thế này lại bị Thẩm Tư Chu tận mắt chứng kiến.
Cô quay đầu nhìn Tần Tư Nịnh, định ngầm ra hiệu gì đó, nhưng Tần Tư Nịnh lại hiểu lầm, ghé sát tai cô nói nhỏ: “Cậu thích trai đẹp phải không? Yên tâm, lát nữa mình dò hỏi giúp cho!”
“Không phải…” Cô nói nhỏ đến mức tiếng nhạc trong quán bar dễ dàng nuốt chửng âm thanh ấy.
Ôn Ý và Tần Tư Nịnh là bạn cùng phòng đại học, thực ra cô chẳng quen biết gì Thẩm Tư Chu, cũng chưa từng gặp mặt.
Hơn nữa, cô rất hiếm khi nhắc đến Thẩm Tư Chu với ai khác.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, dù có quen đi chăng nữa, thì người nên thấy ngại ngùng đâu phải là cô, người rời đi không một lời từ biệt ngày ấy đâu phải cô.
Sau khi xốc lại tinh thần, tâm trạng Ôn Ý cũng bình ổn hơn nhiều, cứ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên. Cô quyết định coi Thẩm Tư Chu như một “ứng cử viên” cho trận chiến đêm nay.
Chuyển hướng suy nghĩ rồi nhìn lại Thẩm Tư Chu, đột nhiên lại thấy anh trông cũng sáng sủa ra phết.
Thẩm Tư Chu không hiểu sao cô lại nhìn mình như vậy, vừa muốn nhìn lại thì Ôn Ý đã quay đi, làm như đang quan sát mấy người đàn ông khác.
Anh hơi cau mày, siết chặt ly rượu trong tay, rút điện thoại ra nhắn tin cho Tống Trừng Nhượng.
Thẩm Tư Chu: Tan làm chưa?
Tống Trừng Nhượng: Vừa tan.
Thẩm Tư Chu: Em gái anh đang ở quán
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-gap-go-rung-dong-mo-tu-tai-vien-dao/2848369/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.