Ôn Ý còn chưa kịp chuyển hết đồ vào phòng ngủ chính thì Thẩm Tư Chu đã kéo hành lý lên rồi.
Một vali màu đen và một túi đầy những lọ lọ chai chai.
“Để tôi giúp cậu.” Thẩm Tư Chu không lo đến đồ của mình trước, mà vội vàng bê hết hành lý của cô vào phòng ngủ chính.
Ôn Ý không ngờ anh lại vội vàng chuyển đến như vậy, nghĩ một lúc chỉ có thể đoán ra một khả năng, liền hỏi: “Cậu bị anh trai mình đuổi ra khỏi nhà à?”
Thật ra Thẩm Tư Chu cũng không biết trong mắt cô, hình ảnh của anh trai của cô lại tệ như vậy, liền mượn cớ trả lời mơ hồ: “Ừ cũng gần gần như vậy.”
Không phải Ôn Ý nói xấu anh trai, mà là cô quá hiểu tính cách của anh mình, mọi thứ đều không quan trọng bằng công việc, khi làm việc thì cần tuyệt đối yên tĩnh. Mà Thẩm Tư Chu thì khá là ồn ào.
Hồi cấp 3, cậu nói không ngừng, ngồi sau cô được một tháng là tìm đủ cách bắt chuyện, đến khi ngồi cùng bàn thì lại càng không kiêng dè. Hai người truyền giấy ghi chú cho nhau mà gộp lại chắc cũng dày bằng hai quyển sách.
Lúc mới gặp lại, Ôn Ý thấy Thẩm Tư Chu thay đổi rất nhiều, nói ít hẳn, luôn có vẻ uể oải, thờ ơ với mọi thứ, không còn cái vẻ sôi nổi như cậu thiếu niên hồi xưa.
Lúc đó cô nghĩ chắc là vì lớn lên rồi, tính cách sẽ thay đổi. Nhưng dạo gần đây, khi hai người bắt đầu cởi mở lại, cô dần nhận ra, hình như Thẩm Tư Chu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-gap-go-rung-dong-mo-tu-tai-vien-dao/2848380/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.