Ôn Ý suy nghĩ kỹ lại, cảm thấy cái “sợ” mà Thẩm Tư Chu nói đến có thể là chỉ Tống Trừng Nhượng.
Không hiểu vì sao, Ôn Ý theo bản năng cảm thấy không thể để Tống Trừng Nhượng biết chuyện này. Nếu anh trai cô biết cô muốn sống chung với một người bạn, chắc chắn sẽ phản đối kịch liệt.
Đặc biệt là người bạn đó lại còn là Thẩm Tư Chu.
“Cậu yên tâm, mình sẽ không nói với Tống Trừng Nhượng đâu.” Ôn Ý cam đoan với anh.
“Tôi đâu có nói là sợ anh ta.” Thẩm Tư Chu vừa nghịch lớp băng gạc trên tay, vừa khẽ ngước mắt nhìn cô, giọng nói đầy ẩn ý: “Tôi sợ ba anh chàng cậu đang tán cùng lúc kéo tới đánh tôi.”
Ôn Ý không hiểu: “Ý gì vậy?”
“Cậu tự nói đấy chứ.”
Cô mơ hồ không nhớ, Thẩm Tư Chu tốt bụng nhắc nhở: “Bar Blue, trò chơi hôm đó.”
Cuối cùng Ôn Ý cũng nhớ ra mấy lời linh tinh mình đã nói trong lúc chơi trò chơi ở quán bar hôm đó, không nhịn được bật cười: “Trò chơi trong bar mà cậu cũng tin à? Là người lạ với nhau, ai nói thật chứ.”
“Không phải cậu tổ chức cái buổi đó à?”
“Là A Nịnh tổ chức, mình với cậu ấy chỉ nói bừa thôi.” Ôn Ý ngừng lại, phản hỏi anh: “Chẳng lẽ cậu nói thật à?”
Ba ngày không ăn vì một cô gái.
Thẩm Tư Chu kéo nhẹ lớp băng trên tay, khóe môi nhếch lên, giọng thản nhiên: “Làm gì có, làm thế có mà chết đói.”
Ôn Ý thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười: “Thế nên đừng lo, sẽ không có ba người đàn ông
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-gap-go-rung-dong-mo-tu-tai-vien-dao/2848381/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.