Khi còn sống ở Giang Thành, Thẩm Tư Chu sống vô lo vô nghĩ, ngày tháng trôi qua rất tự do phóng khoáng. Chỉ đến khi chuyển trường đến Thâm Thành, cậu mới dần nhận ra, đường đời của mình sớm đã được ba mẹ vạch sẵn từ trước.
Tài nguyên giáo dục ở Giang Thành rất tốt, nên từ nhỏ đến lớn cậu đều học ở đó. Còn Thâm Thành có yêu cầu điểm số thấp hơn một chút, nên kỳ thi đại học cần quay lại Thâm Thành thi.
Sau khi tốt nghiệp sẽ sang London học ở UCK, chuyên ngành tài chính và thương mại. Đợi đến khi về nước thì tiếp quản vị trí CEO của tập đoàn Cảnh Thuận, sau đó kết hôn với con gái đối tác hoặc tiểu thư danh giá nào đó của gia tộc có quyền thế, sinh con, nuôi lớn đứa trẻ ấy, rồi tiếp tục đào tạo nó để kế thừa Cảnh Thuận.
Đó là một cuộc đời vượt xa 99% người bình thường, không lo cơm áo gạo tiền, có quyền lực và địa vị.
Cũng là con đường mà đại đa số người trong giới đều phải đi qua.
Không thích à? Cậu không nói nổi những lời như vậy. Vì cậu sinh ra đã ngậm thìa vàng, được ba mẹ hết mực yêu thương, cuộc sống đầy đủ, hưởng thụ may mắn mà nhiều người cả đời chẳng có được.
Người sinh ra ở La Mã mà còn dám chê La Mã không tự do, chẳng phải là quá kiểu cách, quá không biết điều rồi sao?
Nhưng Thẩm Tư Chu vẫn thường cảm thấy, cuộc đời như vậy rất nhàm chán, rất vô vị.
Cậu ghét sự lừa dối và áp đặt của ba mẹ.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-gap-go-rung-dong-mo-tu-tai-vien-dao/2848388/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.