Trước đây Ôn Ý từng nghi ngờ, nhưng luôn cảm thấy có lẽ là do mình nghĩ quá nhiều. Dù gì Thẩm Tư Chu đối xử tốt với ai cũng vậy, không liên quan đến chuyện thích hay không, anh vốn dĩ là kiểu người luôn nhiệt tình và chân thành như thế, đi đến đâu cũng là tâm điểm chói lóa.
Nhưng sau khi biết anh năm xưa là bị ép chuyển trường, và từng đến Đại học Văn Lâm tìm cô nhiều lần, Ôn Ý không thể tiếp tục cho rằng đây chỉ là tình bạn đơn thuần.
Từ lúc tái ngộ đến nay, anh đã làm rất nhiều việc vì cô. Mẹ cô thì cho rằng Thẩm Tư Chu thích cô, ngay cả Tần Tư Nịnh cũng nói thế. Người ngoài cuộc luôn nhìn rõ hơn, có lẽ chính vì cô là người trong cuộc nên mới không thấy rõ lòng Thẩm Tư Chu.
Hoặc có lẽ là cô không dám nhìn thẳng vào sự thật đó.
Tối nay Ôn Ý đã tiếp nhận quá nhiều thông tin, đầu óc hỗn loạn, vừa mới nghĩ thông suốt điểm này thì lại không định vạch trần. Có lẽ là do tác dụng của cồn, mà cô cũng thật sự rất tò mò, nên đã hỏi thẳng ra:
“Có phải là cậu thích mình không?”
Cô nghĩ, dù có là mình đa tình, nếu anh phủ nhận thì cũng có thể đổ cho là do rượu, ngủ một giấc, sáng mai tỉnh dậy coi như chưa từng hỏi.
Nhưng Thẩm Tư Chu gần như không hề do dự: “Phải.”
Gió đêm thổi lướt qua má, nhưng Ôn Ý lại cảm thấy không khí xung quanh bỗng trở nên nặng nề.
Sau khi anh trả lời, không nói thêm gì
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-gap-go-rung-dong-mo-tu-tai-vien-dao/2848395/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.