Ánh đèn trắng chiếu xuống, khiến khuôn mặt hai người phủ một lớp sáng mờ mờ. Ôn Ý ngơ ngác chớp mắt, cảm giác ấm nóng trên môi vẫn còn lưu lại.
“Nhắm mắt lại.”
Bên tai lại vang lên một tiếng nói rất khẽ, Ôn Ý theo phản xạ làm theo. Đèn ở hành lang lại tắt.
Anh khẽ chạm vào chóp mũi cô, không làm gì thêm, nhưng dáng vẻ thân mật này lại khiến tim người ta ngứa ngáy.
Hơi thở ám muội vương quanh. Lông mi của Ôn Ý khẽ rung, khi cô gần như không chịu nổi cảm giác này nữa, đôi môi đỏ lại một lần nữa bị chặn lại.
Lần này là sự cọ sát dịu dàng giữa môi răng, vừa ngây ngô, lại vừa nồng nhiệt đến mức không thể tưởng. Đầu lưỡi nhẹ nhàng luồn vào, quấn lấy cô, m*t nhẹ đầy mê hoặc. Cuối cùng còn lưu luyến cắn khẽ môi dưới một cái.
Ôn Ý thở nhẹ ra, trong bóng tối không nhìn rõ biểu cảm của anh. Cô điều chỉnh lại nhịp thở, nói: “Anh cố ý.”
Cô ám chỉ cú vấp ban nãy.
“Không có mà, là do chân anh dài quá thôi.”
“Thế thì chẳng phải anh có thể làm chuyện đó thường xuyên à?” Ôn Ý nửa đùa nửa thật.
Thật ra, cô không chắc mấy năm qua Thẩm Tư Chu có từng hẹn hò với ai chưa. Dù anh vẫn đến Đại học Văn Lâm thăm cô mỗi năm, nhưng cũng chỉ là thăm hỏi, hai năm rưỡi sau khi tốt nghiệp họ cũng không có liên lạc gì.
Anh có điều kiện tốt, lại được gia đình cho đi du học ở London, chắc chắn rất dễ tìm bạn gái, cũng chẳng thiếu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-gap-go-rung-dong-mo-tu-tai-vien-dao/2848399/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.