Kỳ Nghiêu chớp đôi mắt long lanh, giọng mềm mại gọi: “Tô Tô, mấy buổi rồi anh chưa đến dạy kèm cho em.”
Cách gọi thân mật ấy lọt vào tai Thẩm Phỉ, khiến anh ta đột ngột ngẩng đầu lên, cười lạnh một tiếng: “Tôi còn chưa chết đấy nhé?”
Anh ta còn đang ngồi đây mà tên nhóc miệng còn hơi sữa này dám công khai ve vãn cô ngay trước mặt? Anh ta còn nể mặt người anh trai của nhóc này thì không nói, chứ riêng cái thằng nhóc này, anh ta chẳng cần nể nang gì cả.
Kỳ Nghiêu bị chặn họng, gương mặt nghẹn đỏ, tay cầm thực đơn siết chặt lại, trông vô cùng tội nghiệp nhìn cô.
Tô Vân gãi cằm. Cô biết rõ nguyên chủ (Tô Tô trước đây) và mình tính cách khác nhau, vậy mà nhóc này lại chẳng nhận ra điểm ấy, còn cố làm bộ làm tịch thế này, thật buồn cười.
Cô đã sớm quên cảm giác yêu đương là gì, nên bất giác lại thấy hứng thú, bèn chậm rãi ghé sát lại gần Kỳ Nghiêu, hơi thở ấm áp phả lên tai khiến cậu ta ngưa ngứa:
“Anh yêu tôi à?”
Kỳ Nghiêu vội gật đầu, giọng chắc nịch: “Đương nhiên là yêu rồi!”
Tô Vân cong môi cười, khẽ hỏi tiếp: “Yêu tôi ở điểm nào?”
Kỳ Nghiêu nhìn cô, giọng nhỏ nhưng kiên quyết: “Yêu tất cả.”
Tô Vân nhìn thẳng vào mắt Kỳ Nghiêu, nhìn đến khi ánh mắt cậu ta dần trở nên mơ màng, phủ một lớp hơi nước, khóe mắt cũng ửng đỏ, trông thật sự có vài phần quyến rũ.
Cô đưa tay chọc nhẹ ngực cậu ta, nghiêng đầu cười khẽ: “Tim anh đập vẫn bình
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dai-lao-man-cap-xuyen-ve-roi/2763898/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.