Hai đứa chúng ta đứng nhìn một lúc lâu sau, cuối cùng cũng nhận ra rằng mỗi một người chỉ ôm nó đi được có hai bước chân, về cơ bản thì bé cưng chẳng cần phải tự mình đi lại chút nào cả.
Ta: "……"
Yến Minh Nhiên: "……"
Ngay trong đêm hôm đó, Yến Minh Nhiên đã hạ lệnh:
Kể từ ngày hôm nay trở đi, ở trong cung Bích Thuỷ này – ngoại trừ ta và hắn ra – tuyệt đối không một ai được phép ôm bé cưng nữa.
Lệnh vừa mới được truyền xuống, cả cung Bích Thuỷ như thể rơi vào một đêm bi thương tang tóc. Thậm chí còn có người lén lút gọi bé cưng ra để nựng nịu nó lần cuối cùng nữa. Việc đó đã làm cho ta suốt cả một đêm dài không tài nào dám nhắm mắt lại được.
Nửa tháng thấm thoắt trôi qua, bé cưng vẫn cứ tròn vo như một trái banh vậy. Ta đành phải nghiến răng nghiến lợi mà lôi Yến Minh Nhiên đến để cùng nhau bàn bạc về việc thay đổi thực đơn dinh dưỡng cho bé.
Đêm hôm ấy, cả hai chúng ta đều không tài nào ngủ được.
Dưới ánh nến chập chờn leo lét, Yến Minh Nhiên ôm chặt bé cưng vào trong lòng, đôi mắt của hắn đỏ hoe lên.
Ta nhìn hắn mà không biết nên cười hay là nên khóc nữa:
"Không phải là như vậy chứ hả, bé cưng chỉ bị giảm khẩu phần ăn đi một chút thôi mà, ngươi việc gì mà phải khóc lóc thảm thiết đến như thế chứ?!"
Yến Minh Nhiên vừa nhẹ nhàng vuốt v e bé cưng từng cái một, lại vừa sụt sùi khóc lóc như
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dai-nhan-cung-chieu-meo-hon-mang/2763395/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.